BÀI PHÂN TRẦN - Thơ Hoàng Lộc



 
chỉ trách trời sinh lắm thứ hồng nhan
mà bóng sắc dễ làm anh sa ngã !
em keo kiết từng nuôi tình không nổi
khi đời trăng muốn có những đêm rằm
và đời sông vẫn mộng sẽ trường giang
em keo kiết – yêu cứ chừng cứ mực
anh làm sao mà đắp đổi qua ngày ?
tình phải hỏng và đời anh lở dở
đường anh đi không thể đến nơi về
anh rất tiếc anh không còn trai trẻ
để đứng chờ em giặt áo phơi thu
mà yêu thương cho hết bữa sương mù
anh rất tiếc sao lòng anh lại bạc
khi chữ chữ tình không phải để cho vui…
3-2011

Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét