HOÀNG YẾN – Thơ Nguyễn Như Tuấn


Nhớ thuở bậu trăng mười ba mười bốn
Vành vạnh tròn đẫm ướt cả trời xuân
Thơ viết nguyên bài sao cứ bâng khuâng
Nửa thế kỷ chưa trao tay người nhận

Dấu hỏi nặng lưng còng nương mái rạ
Xuân nâu sòng bối rối giọt gương trong
Chờ đợi mãi bậu già đi trước tuổi
Chống gậy thầm ra cửa đón tin vui

Cứ lấp lánh như những điều suy nghĩ
Xóm làng xa bầu bạn phố thị gần                                        
Cây vú sữa ươm tình người hàng xóm
Đưa cành sang luyến láy cả hiên nhà

Mây hoàng yến hôm nào về tụ lại
Mênh mông đồng vọng niệm giấc mơ xanh
Trời xanh biếc trên đầu treo lơ lửng
Trái tương tư chín tự thế kỷ dài

Ta xế chiều còn chút nắng liêu xiêu
Bậu phiên bản trong trái tim cổ kính
Nên hư thực vẫn mùa xuân vô định
Dìu nhau đi trong trí nhớ vô cùng.

Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét