Đêm đông đất khách quê người
Vầng trăng tháng chạp- xa vời nắng xuân
Nhớ quê lòng trải bâng khuâng
Bao giờ ôm được hương xuân vào lòng
Mỏi mòn trời đất ngóng trông
Mây trôi gió thoảng chạnh lòng- cố hương
Bao giờ cho hết nhớ thương
Đông này- xuân ấy dễ thường nguôi ngoai
Tình quê xao xuyến đêm dài
Tần ngần thi cổ đọc hoài- nhớ thêm…
Nắng xuân trải nhẹ bên thềm
Khói chiều mây tỏa vương mềm mái tranh
Nhịp cầu- ai bước chân thanh
Thướt tha áo trắng mong manh ráng chiều
Bóng dừa tóc xỏa yêu kiều
Ao sen vừa hé nụ yêu thắm hồng
Đàn em ríu rít trên đồng
Cỏ xanh- vạt nắng ấm nồng hương quê
Mẹ già ra tận bờ đê
Run run tay nắm- con về mẹ ơi!
Long lanh mắt mẹ rạng ngời
Gáo dừa con uống nước trời mẹ trao
Giọt nào rơi xuống ngọt ngào
Sao nghe nóng ấm xanh xao tay gầy
Giật mình tỉnh giấc mộng đầy
Giọt nào còn đọng bên này hồn con
Phạm Ngân
******************************************************
Bài cùng tác giả P.N
******************************************************
Bài cùng tác giả P.N
0 nhận xét:
Đăng nhận xét