Xuân đến như nàng tiên thổi nhẹ vào hồn say ngào ngạt
hương vị mơ màng
ánh sáng tình yêu
Xuân yêu kiều ngồi tựa vào lòng gió bâng khuâng một chiều khuất bóng
nồng nàn mà sâu lắng
chứa chan và rất đặng
Tuột trôi một miền kí ức
vào quên lãng xa xôi
Nào là sóng nào là sông
Nào là hoàng hôn
nào là chiều mộng
Cả đêm đông và giá băng
rửa trôi
theo câu hát nửa vời
Đôi câu thơ bỏ ngõ
xếp hình trái tim thả trôi dòng
mưa và nỗi nhớ
những kỉ niệm ngày xưa
Lặng lẽ i tờ
vẩn vơ
Cho xoáy nước dìm vào đêm tĩnh lặng
Êm đềm gió reo
Trang_Linh
0 nhận xét:
Đăng nhận xét