HOA LỤC BÌNH - Thơ Bùi Văn Bồng


Phận bèo chẳng dám kiêu sa
Từ mầm lá nhỏ mở ra khoảng trời
Nhịn nhường đất cát cho đời
Không bờ, không bến nhẹ trôi dập dềnh

Lặng thầm hoa tím lênh đênh
Thương sao duyên phận nổi nênh lục bình
Yêu, chưa đi hết chữ tình
Tình, chưa như ý một mình vẫn yêu

Mưa tuôn, lũ cuốn liêu xiêu
Sóng xô vẫn thắm xanh chiều sông quê
Cứ theo con nước mải mê
Rễ siêng năm tháng tụ về phù sa

Thủy sinh vẫn thắm mùa hoa
Trắng trong cánh mỏng mở ra chân trời
Mầm xanh trên sóng sinh sôi
Sông quê năm tháng nhẹ trôi lục bình

Dịu dàng cánh tím lung linh
Để bao vương nhớ dáng hình người thương
Hiện sinh đến cõi vô thường
Sắc hoa tụ nắng từ phương mặt trời.


Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

1 nhận xét:

  1. Cảm ơn Nguyễn Hữu Duyên, ông chủ HươngQuêNhà. Chúc khỏe, vui, nhièu thành công!

    Trả lờiXóa