( Anh Trần Viết Dũng & chị Nguyễn Thị Phụng)
Ôi biển xanh yêu lắm sắc da trời!
Nước mặn trong veo ngàn đời đã tỏ
Biển Việt Nam ta đó
Đảo nổi chìm, thềm lục địa Trường Sa
Hạt muối thơm ngon từ biển sinh ra
Con gió muối nhuộm tóc râu trắng xóa
Mỗi nụ cười giữa nhà giàn- Mắt bể
Phong ba nào cản được sức người đâu!
Hạt muối quê hương mằn mặn thấm lâu
Ngấm vào máu hồng hào da thịt
Quý mạch nước từ biển xanh biên biếc
Hòa cội nguồn nước mắt của yêu thương
Muối lên rừng gian nan
Trong khói lửa những ngày mưa nắng
Nhớ khi đói nhờ củ khoai, ngô, sắn,…
Lúc buôn làng khát muối khốn khổ hơn
Hạt muối phiêu lưu chưa hết dặm đường
Con cá không ăn muối cá ươn… bữa cơm nhạt thếch!
Yêu biển khơi nên cất cao tiếng hát
Trọn đời ơn biển từ xưa
Hạt muối trắng phau nồng mặn đến giờ
Đôi tay nâng niu gìn giữ
Bởi đa mang phận mình lữ thứ
Dễ tan vào lòng đất nếu đổ mưa…
18.9.2011
Nguyễn Thị Phụng
Cùng tác giả N.T.P
Học một sàng khôn
Bữa nay lạnh...
Mùa vàng bung hạt
Thơ Nguyễn Thị Phụng
Sen nở giữa mùa xuân
Giữa đất trời bao la
Mặn nồng muối trắng biển xanh
Bầu trời là của chung em ạ!
Nốt nhạc xanh
0 nhận xét:
Đăng nhận xét