Đã mồng 7 Tết rồi. Nhưng ngày xuân vẫn còn…
Chi đang nằm dài nghe nhạc trong phòng thì bỗng nghe có nhiều tiếng gọi cửa í ới vang lên cùng một lúc:
-Cô ơ..ơ..i! Cô có nhà không, tụi em đến thăm cô đây này.
- Cô ơi, lớp chín sáu nè cô.
- Cô mở cửa đi cô ơi !
-……
Sau giây phút ngạc nhiên vì kể từ ngày giã từ bục giảng ít khi có học trò cũ đến thăm đột xuất như vậy nên ngần ngừ một thoáng rồi Chi mới ra mở cửa xem là ai. Khi cánh cửa sắt vừa được kéo ra thì cả đám đông đã ào vào nhanh như một cơn gió. Đúng là một cơn gió bất ngờ. Những khuôn mặt tíu tít nói cười rạng rỡ. Không kịp để Chi nói câu nào, nhiều câu hỏi tranh nhau:
- Cô còn nhớ em không cô? Còn đây là ai cô nhớ không?
- Em nữa? Vừa hỏi một em vừa nhìn chăm chăm vào mặt Chi, chờ đợi.
- Đã 15 năm rồi tụi em không còn học cô nữa, tụi em thì… đã già mà cô thì… vẫn vậy. Một cậu láu lỉnh nói.
Chi bật cười thoải mái:
- Chẳng lẽ thời gian lại… buông tha cho riêng cô sao ?!
- Đúng vậy cô à.
- Chà, các cậu bây giờ nịnh đầm giỏi nhỉ!
Sau giây phút choáng ngợp vì niềm vui, Chi đã nhận ra đây đúng là học trò cũ lớp 9/6 mà Chi đã từng dạy môn Văn và chủ nhiệm cách nay 15 năm. Vẫn những khuôn mặt thân quen ấy nhưng đã “già đi ” đúng như các em vừa nói. Người đầu tiên Chi nhớ cả họ lẫn tên là Nguyễn Hoàng Nam- lớp trưởng của lớp, bây giờ trông lại càng chững chạc hơn hồi ấy rất nhiều, bụng hơi phệ ra nữa. Số còn lại thì chỉ cần chỉ mặt- nhắc tên đến em nào là Chi nói đúng cả họ và chữ lót của em đó- hầu như nhớ gần hết những ai đang có mặt. Chỉ vậy thôi cũng đã làm các em rất vui rồi. Cũng may, trí nhớ tốt đã giúp Chi nhanh chóng tìm lại những tình cảm gần gũi thân thương ngày nào.
Chi mời tất cả vào nhà nhưng Nam đã thay mặt cho các bạn trịnh trọng thưa:
-Thưa cô, kể từ năm lớp 11 tụi em họp lớp tại nhà cô vào dịp Tết đến nay mới lại thăm cô, vì bận bịu chuyện học hành, rồi chuyện gia đình, nhà cữa, công việc…đến bây giờ coi như tạm ổn. Hôm nay tụi em đến thăm cô và mời cô đi theo tụi em đến họp lớp ở một địa điểm khác.Cô đi với tụi em nha cô.
- Vậy các em chờ cô một chút nhé
- Dạ, cô vào trong chuẩn bị đi cô.
Xong đâu đó, khi Chi hỏi sẽ đi với ai hay để tự đi xe máy thì Nam lại chỉ vào một chiếc ô tô bóng loáng đang chờ sẵn trước nhà:
- Cô đi xe của Ngọc Linh và Linh sẽ là tài xế đưa cô đi cô à.
Lúc bấy giờ Chi mới nhìn ra phía trước nhà thấy có hai chiếc ô-tô đậu sẵn ở đó tự bao giờ. Chính cái cách nói năng trịnh trọng của các em làm Chi vừa cảm động, lúng túng và mỉm cười. À, muốn khoe với cô giáo cũ về sự thành đạt, ăn nên làm ra đây mà.
Thế là hai xe hơi với gần hai chục xe máy nối nhau thành một hàng dài tiến về phía nhà hàng Sê San Xanh ở khu vực công viên hồ Diên Hồng. Phải nói đây là một nơi rất lí tưởng cho các cuộc họp mặt và tâm tình. Nhà hàng được thiết kế dọc theo một con suối nhỏ hai bên trồng tre và trúc nghiêng mình bên dòng nước trong vắt, lối kiến trúc tranh tre “hoang dã” rất gần gũi với thiên nhiên, có phòng biệt lập dành riêng cho số ít và có cả phòng lớn cho số đông như chúng tôi. Khi tất cả đã ngồi vào bàn, yên vị đâu vào đó rồi, em Nam lại đứng lên để có đôi lời về mục đích của cuộc “họp lớp” lần này. Sau đó theo đề nghị của các em đến phiên cô giáo cũ phát biểu:
- Cô muốn đứng lên để có thể thấy rõ mặt tất cả các em. Cô cám ơn các em đã cho cô một món quà bất ngờ trong dịp Tết này. Mong sao lớp mình luôn giữ được tình thân ái như thế này mãi nhé. Chúc các em đều có công việc làm ổn định, sống vui vẻ hạnh phúc và có nhiều triển vọng trong tương lai.
Vậy là cụng li nhau trong tiếng nói tiếng cười rôm rả. Rồi hỏi thăm nhau về mọi chuyện. Gia đình. Sự nghiệp. Dự định và ước mơ. Qua đó các em “tố cáo” còn có hai bạn, một nam và một nữ vẫn còn sống độc thân và đề nghị hai bạn ấy phải “giúp nhau” để có hạnh phúc (? ). Vậy là lại trêu chọc nhau cười ngặt nghẽo cứ y như thuở còn niên thiếu chung lớp chung trường. Qua đó có em đã nhắc đến Vũ Thu Hà- một học sinh thông minh và giỏi văn nhất lớp, với giọng Bắc chuẩn đọc văn rất diễn cảm lại có tài kể chuyện hài hước thật là duyên. Còn nhớ hồi học đại học, Tết về Hà đến thăm kể chuyện mình đã giả vờ là “con nai vàng ngơ ngác” vừa ở vùng “cà răng căng tai”* vào thành phố nên cái gì cũng không biết- cũng phải hỏi làm hai cô trò cười rũ ra . Chuyện các bạn đồng học rủ Hà đi uống nước, bạn hỏi Hà uống nước ngọt hay uống gì, thế là giả bộ tròn mắt lên hỏi: “ Nước ngọt là cái gì?” và được giải thích tận tình làm cô nàng phải cố nhịn cười. Hàng ngày Hà phải cưỡi voi xuyên qua rừng núi để đến trường mà các bạn cũng tin. Chả trách được vì hễ mỗi lần có cầu truyền hình trực tiếp hay những thông tin về phố núi là cứ đưa lên hình ảnh bản làng với nhà sàn, nhà rông, với đồng bào thiểu số xoay tròn trong điệu nhảy - hát xoan. Cứ như vậy nên hiểu vậy cũng phải. Hà học xong ở lại Sài gòn làm việc và lấy chồng luôn trong ấy. Thế là “ theo chồng bỏ cuộc chơi” với 9/6 lâu rồi. Có em đang dạy học ở tận một huyện xa của tỉnh nhà, sau nghỉ Tết lo đến nhiệm sở cho kịp nên gọi về tỏ ý tiếc rẻ và thăm hỏi Chi rất tận tình. Chi nghe như thời gian đang trôi về miền kí ức xa xăm để thầy và trò được sống lại vẹn nguyên thời áo trắng sân trường mà chỉ khi nào rời xa nó mới thấy nuối tiếc không nguôi.
Một lát sau, cô Ngọc Hương – cô giáo dạy Anh văn hồi ấy vừa được mời đến làm cho không khí càng thêm rộn rã. Lại cụng li, chúc tụng nhau những lời tốt đẹp nhân dịp năm mới. Nếu chỉ tập hợp nhau lại hằng năm để ăn uống, hát hò … như những cuộc “họp lớp” vẫn thường diễn ra lâu nay ở khắp mọi nơi thì không nói làm gì , vì có người còn cho đó là cái mốt thời thượng do “phú quí sinh lễ nghĩa” mà ra. Nhưng ở đây các em không lạm dụng điều ấy vì ai nấy đều bận bao nhiêu là việc ! Mãi cho đến khi một hoặc vài em chợt nhớ đến nhau, nhớ lại thời không thể nào quên ấy, thế là chiếc điện thoại trở thành một cầu nối hữu hiệu. Danh sách cứ ngày càng dài hơn đủ cho một cuộc họp mặt bất ngờ. Đặc biệt là hầu hết học sinh đều có một dấu ấn rất sâu đậm trong những năm đầu của thời trung học nên thường “họp lớp” thời học cấp 2 nhiều hơn.
Nhìn ánh mắt nụ cười tươi tắn, chuyện cứ nổ dòn như bắp rang của học trò, Chi thấy lòng mình như trẻ lại. Những khuôn mặt chăm ngoan, nhiệt tình vẫn còn đó: Nam , Tuyết, Vương, KaLi, Linh, Hoàng, Bút, Vui, …và còn vắng mặt nhiều em khác. Niềm vui như vỡ òa ra sau thời gian dài xa cách dễ khiến người ta tưởng rằng lớp học này chỉ toàn gặp may mắn, suôn sẻ. Thật ra, chỉ gặp một vài giờ là đủ biết lớp học này cũng tương tự như bao nhiêu lớp khác. Đó là một xã hội thu nhỏ với nhiều thân phận, cảnh ngộ khác nhau mà không phải em nào cũng tròn ước nguyện, nếu hiểu theo nghĩa thành công cả về sự nghiệp lẫn hạnh phúc riêng tư.
Một em nữ ngồi cạnh Chi đã kịp nói nhỏ về cảnh ngộ không may của bạn lớp trưởng. Mới ba mươi tuổi đầu mà phải chịu cảnh “gà trống nuôi con” vì người vợ đã li hôn bận học lên cao nên gởi đứa con nhỏ nhờ “nuôi hộ”. Hoặc một em nam khác đang sống li thân, cố gắng duy trì cuộc hôn nhân chỉ vì đứa con nhỏ tội nghiệp, không biết rồi sẽ ra sao. Thế mà những em ấy đã cố dấu đi nỗi buồn riêng để hòa chung niềm vui cùng mọi người. Trong những trường hợp như thế này, Chi chỉ biết an ủi và khuyên học trò mình hãy sống hết khả năng và thiện chí của mình để sau này không phải ân hận, hối tiếc. Thà người phụ ta chứ ta không phụ người.
Ngồi quanh tiệc vui hội ngộ hôm nay, không hề có khoảng cách nào giữa những em có địa vị xã hội và khá giả với những em còn lận đận. Chắc không đến nỗi phải có con heo quay làm lễ vật mới gặp được người bạn học cũ đang làm quan như trong truyện dân gian đã châm biếm - ít ra là trong lớp này. Tình bạn chân thành đã xóa nhòa mọi khoảng cách, sự cảm thông nói thay cho những gì muốn nói. Qua từng cử chỉ lời nói, Chi rất vui khi thấy học trò mình đã thực sự trưởng thành. Thời gian đã mang đến bao điều kì diệu ( chứ không phải chỉ làm cho con người ta già đi ! )
Rồi chụp hình lưu niệm. Lại tạo dáng. Lại cười. Những khoảnh khắc không quên..
* *
Ngày hôm ấy trong căn phòng rộng ở tầng bốn của karaoke “Hoa Ti- Gôn” lớp được gặp lại hai “nhân vật nổi tiếng” của lớp và trường hồi ấy. Đó là hai cậu “học trò cá biệt” đã từng làm tình làm tội cô giáo chủ nhiệm và các bạn cùng lớp không sao kể hết được. Nếu cứ xét theo quy chế thì có lẽ hai em đã không đủ điều kiện để thi tốt nghiệp cuối năm. Nhưng thầy Hiệu trưởng bấy giờ vốn là một người nhân đức, luôn luôn khuyên các thầy cô nên mở cho học trò một con đường để ăn năn sám hối. Giờ đây, khi đã trở thành những ông bố và người chủ gia đình, không còn tìm thấy nét ngỗ nghịch ương bướng ngày nào hiện lên trên gương mặt cười giã lã ấy nữa. Nhìn thẳng vào mặt hai “tội nhân”một thời, Chi hỏi:
- Hai cậu có còn nhớ đã làm khổ tôi và mọi người như thế nào không?
- Dạ, tụi em đang cố gắng sống tốt để chuộc lại lỗi lầm xưa cô ạ.
- Nhớ nhé, kẻo “ đời cha ăn mặn, đời con khát nước” là khổ nhé!
.
Trong căn phòng cách âm, tiếng hát lại vút cao trong sáng theo điệu nhạc rập rình hòa quyện vào nhau, trên gương mặt mọi người tràn ngâp niềm hân hoan phấn chấn cứ như chưa bao giờ được vui đến thế. Các em chọn hát bài “ MONG ƯỚC KỈ NIỆM XƯA” và những bản tình ca về mùa xuân. Vừa hát vừa nhảy thành từng đôi trông rất dễ thương và ăn ý lắm. Xen giữa các đợt sóng âm thanh vang dội là những câu thăm hỏi, những lời tâm sự vội về cuộc sống của nhau. Được sẻ chia, đồng cảm. Được an ủi rất nhiều. Ngồi cạnh Chi lúc này là Hưng, cậu ta cứ nhắc đi nhắc lại câu :” Em nhớ mãi câu nói của cô lúc chia tay cả lớp khi tụi em sắp bước vào kì thi cuối cấp”. “Vậy sao, cô đã nói gì mà cô không nhớ, em nhắc lại nhé” . Tiếng hát của đôi song ca Ánh Tuyết và Hoàng Nam lại cất lên, vừa hát vừa nhảy theo điệu nhạc trong một ca khúc sôi động đã át cả mọi lời nói. Chi bảo Hưng ra ngồi ở bộ bàn ghế ngoài hành lang để tiếp tục câu chuyện còn dang dở:
- Nào, cô đã nói những gì mà em nhớ ghê thế?
- Dạ, cô đã nói không phải chỉ có con đường học vấn mới giúp con người thành đạt mà còn có nhiều con đường khác nhau, vậy nên không phải hễ ai có trình độ học vấn cao mới là người thành đạt. Câu nói đó của cô đã theo em như một hành trang cho đến tận bây giờ.
Chi mỉm cười cảm động khi nhớ lại trước đây mỗi lần phải chia tay với học sinh lớp 9 cuối cấp học, ngoài những lời chúc, khuyên bảo chân thành được Chi ghi lại trong các cuốn lưu bút học trò, vào những buổi học cuối cùng hay liên hoan chia tay bao giờ Chi cũng dành cho học sinh những lời khuyến khích động viên như thế. Đâu ngờ có em đã lấy làm “hành trang” như Hưng nói. Bởi vì rất có thể có em sẽ thi rớt không lên được cấp 3 vì sức học kém , có em học ngày càng đuối dần và không vào được đại học. Những em con nhà khá giả còn tiếp tục học ở các trường bán công hay dân lập, còn những em có hoàn cảnh khó khăn ngặt nghèo thường phải nghỉ học sớm để bước vào cuộc mưu sinh. Thực tế đã chứng minh nhiều người thành đạt và nổi tiếng đâu phải bằng con đường học vấn.
- Cảm ơn em vẫn còn nhớ. Đến giờ em đã thành đạt theo mơ ước của mình chưa?
- Dạ chưa, do hoàn cảnh của em và em còn đang phấn đấu, em chưa lấy vợ là cô biết rồi đó.
- Chứ không phải do quá kén chọn đó chứ !
Nói xong cả hai cùng cười và cảm thấy gần gũi hơn như hai người bạn với nhau vậy.
Hưng đang làm công việc tổ chức các sự kiện, dịch vụ và quảng cáo, thỉnh thoảng có mặt trong các cuộc hội nghị, hội thảo, triễn lãm, liên hoan văn nghệ hay đám cưới…Chi bảo:
- Công việc nào có ích cho đời sống cũng đều tốt cả phải không em? Chúc em tìm thấy niềm vui và thăng tiến trong công việc và nhất là không phải làm thêm…một nghề tay trái nào nữa nhé.
Sở dĩ Chi nói vậy vì liên hệ bản thân mình từ thời bao cấp nhiều thầy cô đã phải làm thêm “nghề tay trái” để có thể theo được nghề dạy học vì đồng lương không đủ trang trải cho cuộc sống và học hành của con cái. Qua câu chuyện cởi mở chân tình với những học trò không quên tình cũ nghĩa xưa trong đầu xuân mới, qua cuộc gặp gỡ với những con người tuy còn trẻ nhưng đã sớm va chạm với mặt trái của xã hội và sớm trưởng thành, Chi cảm thấy có chút an ủi và ấm áp cõi lòng biết bao, có thêm niềm tin yêu vào sự năng động dám nghĩ dám làm và nghị lực của học trò mình trên đường đời đầy thách thức phía trước.
Xin cảm ơn tất cả các em, về món quà đầu năm đầy ý nghĩa.
NGUYỄN ĐOAN TUYẾT
Mùa xuân 2012
* Cà răng căng tai : một tập tục của đồng bào thiểu số địa phương, cà hàm răng cho gần sát lợi và đeo trang sức hình ống cho lỗ tai căng ra hết cỡ- cho vậy mới là đẹp. Tập tục này gần như không còn nữa, chỉ còn ở những cụ già
Cùng tác giả N.Đ.T
Nghìn năm còn vọng
Lênh đênh một kiếp người
Món quà bất ngờ
Hình bóng quê hương
Con sáo nhỏ của bà
Sau khung cửa lớp
Cùng tác giả N.Đ.T
Nghìn năm còn vọng
Lênh đênh một kiếp người
Món quà bất ngờ
Hình bóng quê hương
Con sáo nhỏ của bà
Sau khung cửa lớp
0 nhận xét:
Đăng nhận xét