Tôi băng qua bão tố
Đi tìm ánh sáng phản chiếu trong mắt em
Giữa loạn cuồng
Tôi được chở che từ sự xác tín của tình yêu
Khi bão tan
Mở con mắt khép
Lòng lại loạn cuồng
Vì đã mất mát những cuộc đời chờ
Em đã lừa dối tôi
Em thật lạ
Lạ như thiên nhiên
Không khi nào bình yên
Bây giờ trong tiếng thở nhọc nhằn
Tôi nghe đất hát bằng những lời chân thật
Làm dịu đi những loạn cuồng
Tôi chợt nhận ra
Những điều ước đôi khi lại hiện hữu
Để con người tin rằng trong ánh sáng
Sự thật là có thật
Dù giả trá luôn là cố tính của con người.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét