NGẪU HỨNG BIỂN - Thơ Trần Thuận


        
     (Biển quê nhà - Tranh sơn dầu của Trần Thuận)
Sài Gòn mưa
                      người Sài Gòn nhớ…
Biển quê mình có ai nhớ không ta?
Mình mới gặp lần đầu
Đêm ấy không mưa sao lại nhớ?
Mà nếu có cũng chỉ là chốc lát
Nắng chang chang đâu dễ nhớ như mưa?

Ta nhớ biển mỗi chiều lăn trên cát
Chui tròn trong cơn sóng bạc đầu
Cuốn quanh mình mênh mông mát lạnh
Nín thở, ngữa người trước mặt một màu xanh
Chụm hai tay châm cùng cơn sóng
Bạc, vàng ôm phủ kín thân ngà

Rồi dấu chân ai?
                        vừa đi qua… biến mất
Chỉ còn sóng bạc đầu
                       sóng cuộn cát đi xa

Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

3 nhận xét:

  1. Sài Gòn mưa
    người Sài Gòn nhớ…
    Biển quê mình có ai nhớ không ta?
    Mình mới gặp lần đầu
    Đêm ấy không mưa sao lại nhớ?

    ..

    thơ dễ thương lắm họa sỹ kiêm thi sĩ ơiiiiii

    Trả lờiXóa
  2. Quê biển nhớ biển...Rêu tên của em dễ thương đấy! mình sẽ thường xuyên gặp nhau nha!

    Trả lờiXóa
  3. Rất vui khi bài thơ "ngẫu hứng biển" của Trần Thuận được nhạc sỹ Phạm Minh Thuận phổ nhạc. Sau hội ngộ họp mặt nhân kỷ niệm 2 năm ngày thành lập trang "Hương Quê Nhà" này của chủ biên Nguyễn Hữu Duyên.
    Bài thơ được Nhạc Sỹ đổi tựa đề rất dễ thương : "Mưa Sài Gòn nhớ biển'
    Biển quê mình, biển của một tình yêu và nỗi nhớ.....
    Sẽ được nhạc sỹ thâu âm gần đây và chúng ta chờ đón nghe....

    Trả lờiXóa