KHẼ CHẠM ĐẾN VÔ CÙNG
Tôi bắt gặp tiếng mùa xuân rơi
ở đó sự trong trẻo cứ nhỏ theo thời gian
không dừng lại
làm cho biết bao con người chợt thức
để nhìn vào cuộc đời có thật.
Tôi vừa nghe gió nói rằng
Mùa xuân trở lại trong nỗi chờ mong
giống như em quay về với anh
với cuộc đời có thật
của người từng thức một mình.
Tôi muốn em ở lại đây với tôi
Cùng nếm cái trong trẻo của thời gian
và say bằng cảm giác
của những giọt rượu hạnh phúc
Thật lặng lẽ
Hình như có tiếng chuông
thong thả gõ từng tiếng từng tiếng
Tôi khẽ chạm đến vô cùng.
NGỒI VỚI LẬP ĐÔNG NGHE LỜI HOÀI NIỆM CỦA TÓC
Chiều xuống muộn. Thời gian rất lạ
Phía trời xa mây trần ngực
đẹp mê hồn qua nắng sót
Trời bổng đổ mưa
Tôi trốn cùng tôi với những bong bóng
vỡ òa trên đất
(Gợi nhớ cái thưở đuổi theo mưa đùa bóng
thích cái vỡ tan khờ dại
Ngày níu đêm
đổi cho nhau mất mác và hao gầy…)
Thèm được nhìn thấy số phận
những bong bóng tròn trịa
thi nhau vỡ toang
nửa phần đời trôi nổi
Ảo ảnh ấy rất thật thà sống trong tôi
cùng với ký ức không còn màu
Phải chăng sự tồn tại bền bĩ
của mất mác và hao gầy
Ôi lời hoài niệm của tóc không bao giờ đủ
Tôi đã tạnh mà tại sao
ngoài kia mưa chưa dứt hạt
Đêm chập choạng và trăng bàng bạc
Chỉ còn chút xíu nữa thôi
Qua rồi lập đông ơi.
Nhã Thiên
***
***
Cùng tác giả:
0 nhận xét:
Đăng nhận xét