Từ ngày bị cách chức giám đốc, ông đâm ra buồn chán rồi sinh bạo bệnh. Chứng loét dạ dày đến thời kỳ thứ tư kết hợp với bệnh suy tim trầm trọng không những đã vắt kiệt thân thể vốn đẫy đà của ông thành khô quắt như quả xơ mướp mà còn làm hao tài tốn của khá nhiều vì phải lo chạy chữa. Tài sản ông dành dụm, chắt bóp bấy lâu nay lần lượt đội nón ra đi.
Lại còn cô vợ trẻ của ông nữa! Cô vợ mà ông đã “cuỗm” được trên đường tình nhăng cuội vốn đã trẻ hơn ông gần hai mươi tuổi hình như càng trẻ hơn, đẫy đà hơn, duyên dáng hơn, hấp dẫn hơn kể từ ngày ông lâm bệnh nặng. Gần tháng nay, cô ta đăng ký dạy thêm ca đêm ở các trung tâm luyện thi để kiếm tiền bù đắp vào những khoản thiếu hụt do phải chạy chữa cho ông. Mỗi lần thấy vợ mặt hoa da phấn, lượt là quần áo trước lúc đi làm, trái tim ông đau nhói như có mũi dao nhọn xoáy sâu vào! Những lúc như vậy, ông chỉ biết cố nén tiếng thở dài rồi quay mặt vào vách, cắn răng chịu đựng.
Khi cơn đau dịu đi, ông lại lan man nuối tiếc thời còn tại chức. Ôi! Một thời đầy quyền uy được mọi người o bế, tâng bốc, trọng vọng! Một thời cứ tất bật với những chuyến đi, nào “tham quan học tập kinh nghiệm”, “hội thảo chuyên đề”… được tổ chức ở những nơi có nhiều danh lam thắng cảnh trong nước, hoặc bận rộn với những cuộc sơ kết, tổng kết của các đơn vị, cơ quan ban ngành chung quanh tỉnh thường đến khuya mới về nhà, trong túi lại căng cứng phong bao “nồng nàn tình cảm” của thuộc cấp.
Những ngày chủ nhật không thể nào quên, đám đàn em tốt bụng thường đưa ô tô đến rước ông đến các nhà hàng sang trọng, cung cấp cho ông đủ chất “tươi mát” để gọi là bồi dưỡng thêm năng lượng cho sếp!
Căn nhà này cũng vậy. Trước đây nhộn nhịp kẻ ra người vào. Phần lớn họ là những quan chức dưới quyền rất mến mộ “tài đức” của thủ trưởng, cho nên gặp nhau tại cơ quan chưa đủ phải tranh thủ đến nhà. Điều mà ông nhớ nhất là trong những ngày lễ, ngày tết, trên cái mặt bàn mica trắng tinh, rộng hơn ba mét vuông kê trong một góc phòng riêng la liệt những chai rượu ngoại đắt tiền, thuốc ba số, xì gà Cuba, lại có cả những phong bì thấp thoáng đô la xanh đỏ. Đó là chưa kể đến những chậu kiểng trị giá hàng chục triệu do các đàn em từ huyện mang lên biếu sếp thưởng xuân...
Vậy mà giờ đây, con người hùng vang bóng một thời ấy đang nằm quặt quẹo như một con mèo ốm trên chiếc nệm nhàu nát, bẩn thỉu, chẳng ai thèm đoái hoài. Cái căn nhà nhộn nhịp một thời giờ vắng ngắt như chùa Bà Đanh!
Ông thở dài, ngao ngán cho nhân tình thế thái!
Chiều nay, căn bệnh lại hoành hành dữ dội. Trái tim cứ bướng bỉnh muốn bứt rời khỏi vị trí đặc biệt của nó, trong khi những sợi cơ lại cố thít chặt nó vào. Cái dạ dày lại càng tồi tệ hơn, hình như có ai đó đang dùng kéo xén nó ra thành từng mảnh vụn. Một tay đỡ ngực, tay còn lại ôm chặt lấy bụng, ông lăn lộn, vật vả, kêu rên, cố vận dụng hết tàn lực chống lại cơn đau khủng khiếp đang hành hạ. Một lúc sau, không còn đủ sức lăn lộn, vật vả nữa, ông nằm liệt xuống chiếc giường và cố bật ra những tiếng kêu rên ư ử. Ông biết mình sắp chết. Trong cái âm u lạnh lẽo của buổi chiều nhập nhoạng, trên cái ranh giới mong manh của ánh sáng và bóng tối, giữa cái còn và cái mất, ông thiết tha được nhìn thấy một sự sống, được nghe một âm vang của sự sống để biết mình vẫn còn đang hiện hữu trên cõi đời. Nhưng chung quanh vẫn im ắng, âm u và lạnh lẽo đến rợn người.
Cơn đau dữ dội đã làm cho ông hoàn toàn kiệt sức, toàn thân như tê liệt, mồ hôi ướt đẫm, đầu óc hỗn mang. Trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh đó, ông bỗng nhìn thấy một bàn tay khổng lồ, đầy lông lá, móng vuốt từ trong bóng tối đang hướng tới cái cổ dài ngoẵng của ông. Quá khiếp đảm, mồm ông há hốc, mắt trợn trừng. Ông cố nhoài người để lẩn tránh, cố đưa đôi tay khẳng khiu ra chống đỡ. Nhưng hoàn toàn vô ích! Cái thân thể của ông không còn thuộc về ông nữa rồi! Trong lúc tuyệt vọng, ông cố dồn hết tàn lực thét lên một tiếng khủng khiếp, nhưng tiếng thét cũng chỉ là tiếng kêu ú ớ như tiếng kêu của một con thú đang bị chọc tiết.!
Giữa cái ranh giới mong manh của cái chết và sự sống, ông bỗng nghe mơ hồ có tiếng ai đó gọi tên ông, giọng rất quen thuộc. Tiếng gọi lúc đầu văng vẳng xa xôi như xuất phát tận đáy sâu của tiềm thức. Sau đó, tiếng gọi mỗi lúc một to dần, và cuối cùng, tiếng gọi đó đã lôi ông ra khỏi giấc mơ kinh dị!.
Ông bàng hoàng tỉnh cơn ác mộng, người mệt lả, mồ hôi ướt đẫm. Ông đưa bàn tay múp míp lên xoa xoa cái cổ lộ hầu của mình rồi thở dài nhẹ nhõm.
- Anh mơ thấy gì mà cứ kêu ú ớ. Em gọi mãi mới tỉnh?
- Một giấc mơ kinh dị! Ông trả lời ngượng ngập.
Mặc dù trời chưa sáng nhưng ông vẫn ngồi bật dậy rời khỏi giường. Ông không muốn lại phải rơi vào giấc mơ khủng khiếp tương tự.
Ông thử tự kiểm tra sức khỏe của mình: bụng có hơi anh ách. Nhưng không sao. Đó là hậu quả tất yếu của cuộc liên hoan tại khách sạn vào chiều hôm trước. Tim? Rất ổn, mặc dù nó luôn luôn bị chao đảo trước những bóng dáng nõn nà, tươi mát của mấy cô thư ký. Cẩn thận hơn, ông đảo mắt một lượt qua gian phòng, dưới ánh đèn ngủ: hai chiếc xe ga loại xịn nhất vẫn đang dựng sóng đôi trong góc nhà, bộ đầu máy đắt tiền mua từ bên Nhật vẫn chiếm một vị trí khiêm tốn trên chiếc tủ búp phê chạm trổ tinh vi. Phóng tầm mắt qua ô cửa sổ, chiếc ô tô du lịch đời mới bạc tỉ đồng vẫn đang trùm chăn ngon giấc! Ông lại thở phào nhẹ nhỏm! Tất cả còn nguyên vẹn! Nhưng trong cái nguyên vẹn ấy, ông bỗng cảm thấy hình như có một cái gì đó không bình thường, không yên ổn và rất lạ lẫm đối với ông.
Ông thả người xuống chiếc ghế nệm, rút điếu xì gà gắn lên môi, bật lửa đốt, rít một hơi dài nhả khói. Đôi mắt ông nhìn xoáy vào một khoảng trống, khoảng trống trong nội tâm mình!
T.Q.L
Một thời đầy quyền uy được mọi người o bế, tâng bốc, trọng vọng! Một thời cứ tất bật với những chuyến đi, nào “tham quan học tập kinh nghiệm”, “hội thảo chuyên đề”… được tổ chức ở những nơi có nhiều danh lam thắng cảnh trong nước, hoặc bận rộn với những cuộc sơ kết, tổng kết của các đơn vị, cơ quan ban ngành chung quanh tỉnh thường đến khuya mới về nhà, trong túi lại căng cứng phong bao “nồng nàn tình cảm” của thuộc cấp.
Trả lờiXóa=============================================
Một thời no.
Một đời tiêu
Chúc anh Lộc khỏe,