Trịnh Hoài Linh quê quán Nhơn Hạnh - An Nhơn - Bình Định
Hội viên Hội văn học nghệ thuật Bình Định
Tập thơ đầu tay: Hương của đất - NXB Thời Đại 2010
SAU MÙA VỤ
Của mẹ tôi
Sau mùa vụ
Chỉ còn lưng thúng
Ngày giỗ nội
mẹ đành thịt con gà mái đẻ
buồng chuối ngoài vườn
lũ chào mào ăn quá nửa
Mẹ thắp nén nhang
sau làn khói hương
mặt nội lành như đất
dân dã như ao đìa
Ngày xưa đời nội không đất
lưu lạc tha hương
Sau mùa vụ
là ngày giỗ nội
mẹ tôi bây giờ nhận đất
giỗ nội đạm bạc
bát cơm trắng với tấm lòng quê thơm thảo
Tôi xót xa. Sao nội cơ cực, nội ơi!
GIẾNG LÀNG
Bao nhiêu người từng uống nước giếng này
Sinh con đẻ cái
Dựng làng, dựng xóm
Và biết cầm gươm đánh giặc
Tôi đến soi mặt mình
Qua rêu phong
Chợt thấy người dựng làng năm xưa
Mài lưỡi phảng dưới trăng
Cứ nối tiếp nhau
Từ giếng nước này
Trai hiền gái thảo
Làm nên mùa vàng
Làm nên ca dao
Từ giếng nước này
Bao dấu chân lẫn vào cát bụi
Tiếng thơ vọng từ vực giếng
Tôi đến soi mặt mình
Tìm lại bóng cha ông..
HÀN CƯ
Ngửa mặt là chạm tre
Vói tay lại chạm lúa
Ta tựa vào rơm rạ
Để được là nông dân
Gác cày lên bờ ruộng
Rong chơi cùng mục đồng
Xe trâu ngồi ngất ngưởng
Áo cỏ mặc ấm lòng
Rau đắng hái bờ sông
Ta mời ta cạn cốc
Sá chi buổi cơ hàn
Sang hèn giũ vào đất...
CUỐI NĂM UỐNG RƯỢU
VỚI BẠN LÀM RUỘNG...
Nợ không đến nhà, sổ đỏ cầm tay
Bạn ta nuôi bò, làm ruộng
Nào mừng nhau uống cạn ly đầy!
Ta say quên ngày cơm khoai áo vá
Bóng làng bạc trắng mùa đông
Con cua đồng nhủi chui hang lạnh
Cuối năm bạn mời ta uống rượu
Bao năm cửa đóng then gài
Bạn ta dân cày- một thời ngơ ngác
Đứng hai chân để được làm người
Còn ly này ta tung lên trời
Mưa thuận gió lành
Hai ta còn ngày chạm cốc!
TRỊNH HOÀI LINH
( Trong HƯƠNG CỦA ĐẤT)
.jpg)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét