ANH VỀ NHƠN KHÁNH NGÀY XUÂN – Thơ Phạm Văn Phương



Ngày xuân nắng trải lụa đào
Anh về Nhơn Khánh ai chào có duyên
Anh về Nhơn Khánh cùng em
Niềm vui khó giấu nên em cười cười
Chưa chi đã thấy thương rồi
Muốn dang tay đón đất trời mà hôn

“Lâu lắm rồi, anh về quê em
Năm nay Nhơn Khánh hân hoan được mùa…”(1)
Anh về Nhơn Khánh ngày xưa
Mười năm về lại thành quê vợ rồi
Câu ca từ thuở nằm nôi
Cứ nghe đồng vọng giữa trời tháng giêng:
“Gió đưa gió đẩy bông trang
Ai đưa ai đẩy duyên nàng cùng anh
Gió đưa gió đẩy bông xanh
Ai đưa ai đẩy duyên anh với nàng”(2)
Ai về Nhơn Khánh mùa trăng
Yêu em từ một đêm rằm thiết tha
Quê nhà có vạn câu ca
Sao em cứ hát “hái hoa…” mà cười?(3)
Hương quê quyện với đất trời
Tiếng ru của mẹ thành lời nước non
Con cò gánh gạo chon von
Bàn tay em có cánh chuồn bay lên
Quả thị trong chuyện thần tiên
Cái cô Tấm hóa thành em mất rồi
Về đây điệu múa, môi cười
Về đây tiếng hát rạng ngời đêm xanh…
P.V.P
(1) Ca khúc Hát trên quê hương mười tấn của La Hữu Vang
(2) Ca dao
(3)  Ca khúc Cô đi nuôi dạy  trẻ của Nguyễn Văn Tý là ca khúc mà người bạn đời của tác giả thường hát trong các lần hội diễn văn nghệ ở địa phương vào những năm 80 của thế kỷ trước.


Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét