BẦU TRỜI LÀ CỦA CHUNG EM Ạ! – Tạp bút Nguyễn Thị Phụng



        Thường thì nhà văn, nhà thơ mới xây dựng một câu chuyện có ý nghĩa, mới bày tỏ cảm xúc chân tình của mình về con người trong xã hội. Còn nhà giáo trực tiếp cầm phấn đứng trên búc giảng truyền lại những kiến thức đã có trong sách vở cho học sinh không những thế mà còn : “… vì lợi ích trăm năm trồng người”, cái ý nghĩa ấy vô cùng lớn lao với nhưng ai tâm huyết với nghề của mình. Nên khi đọc “ Niềm tin của tôi ” của Nguyễn Thị Bình cứ đọng lại trong tôi tình thầy trò sâu đậm, là chỗ dựa vững chắc của một tâm hồn trẻ thơ mà hình hài không nguyên vẹn.
        Bài thơ không dài lắm, thể tự do ngắt dòng theo mạch cảm xúc  của cô Bình, giáo viên mỹ thuật trường Tiểu học Huỳnh Ngọc Huệ, Đà Nẵng:
                      NIỀM TIN CỦA TÔI    (*)
                                                      Tặng em Phạm Tiến Đạt và tất cả    học sinh khuyết tật học hòa nhập.

Em không nguyên vẹn 
Đôi chân chưa một lần chạm đất
Vẫn khát khao đến trường 
Bằng đôi tay bố mẹ yêu thương.
Giờ ra chơi 
Nhìn chúng bạn vui cười chạy nhảy
Em ngồi buồn
Ánh mắt bớt thơ ngây.
Giờ học vẽ 
Em mừng vui 
Khuôn mặt rạng ngời
Bức tranh em: 
Bầu trời xanh có đàn chim bay lượn
Hoa nở rộn ràng muôn sắc muôn hương 
Có ước mơ bình thường mà cháy bỏng .
Và tôi thấy :
Có - tuổi - thơ - không - bình - yên trong ấy 
Tim tôi rơm rớm nhói đau
Vững vàng lên em nhé! 
Ngày mai 
Hạnh phúc sẽ mỉm cười
Rạng rỡ những  niềm vui
Em sẽ là người hữu ích.

          Chúng ta có thể hình dung một bạn học sinh tiểu học ngồi trên chiếc xe lăn, hay đi đôi nạn gỗ, hay được bố mẹ chở xe máy ,…rồi vào lớp .Tất cả yếu ớt lắm, luôn nhờ cậy người thân trong gia đình, bạn bè ,…Em học sinh ở bài thơ trên được cô giáo gợi tả :
            Em không nguyên vẹn / Đôi chân chưa một lần chạm đất /
           Vẫn khát khao đến trường / Bằng đôi tay bố mẹ yêu thương /
          Em vẫn là người có đôi chân chưa một lần chạm đất! Tủi thân, xót xa cho em quá! Nguyên nhân có phải từ trong bào thai mẹ, hay sinh ra rồi bị sốt đau, hay bị tai nạn,…để dẫn đến thương tật một đời?!... Bao năm em chưa đứng lên được như người bình thường dùng đôi chân đứng lên trên mặt đất, để cùng mọi người bước đi cho hết cuộc đời mình. Với một tâm hồn trong sáng, em khao khát  tung tăng nô đùa với các bạn cùng tuổi, cùng lớp mà đâu có được! Sao  ước mơ xa xôi quá, vẫn chưa là người lớn:
                  Giờ ra chơi / Nhìn chúng bạn vui cười chạy nhảy /
                  Em ngồi buồn / Ánh mắt bớt thơ ngây
         Tuổi thơ không được vui chơi còn gì tuổi thơ nữa. Có lẽ, giờ vào lớp công bằng hơn, thú vị hơn:
                  Giờ học vẽ / Em mừng vui / Khuôn mặt rạng ngời.
         Đọc đến đây tôi thầm cảm ơn cô giáo. Có cô, em có cả bầu trời xanh, có đàn chim bay lượn, có hoa nở rộn ràng  khoe sắc tỏa hương. Chính nhờ cô, em mới có cảm hứng sáng tạo, em bộc lộ tài năng. Biết rằng trời xanh kia là muôn thuở, cánh chim không bao giờ  ngừng bay, hoa luôn tỏa sắc hương. Tất cả quanh em rộn ràng sinh sôi, sinh sôi mãi. Tất cả thật gần gũi thân thương biết chừng nào sao tầm tay em không thể vói tới. Ước mơ em khao khát cháy bỏng. Để rồi:
                  Và tôi thấy:
                  Có-tuổi- thơ-không- bình -yên trong ấy
        Cả câu thơ được gạch nối liên kết từng tiếng “có –tuổi – thơ –không –bình –yên  trong ấy” nghe the thắt quặn lòng. Có lẽ cô giáo có quyền cảm nhận theo chủ quan hoặc khách quan đi chăng nữa thì số phận con người thay đổi  hay không?! Cô yêu người nên yêu nghề, chăm chút nghề dạy học là chăm chút  học sinh mình. Vốn trái tim nhạy cảm, cô rơm rớm nhói đau vì tạo hóa bất công! Đồng cảm, sẻ chia, giúp  đỡ là việc làm nhân hậu giữa người với người. Hình ảnh cô giáo ở trường là người mẹ thứ hai mở rộng vòng tay, tấm lòng nâng đôi cánh tuổi thơ bay lên giữa bầu trời bình yên cho em niềm tin trong cuộc sống:
             Vững vàng lên em nhé! / Ngày mai /Hạnh phúc sẽ mỉm cười /
              Rạng rỡ những niềm vui / Em sẽ là người hữu ích /
        Bài thơ “Niềm tin của tôi” là tiếng nói lương tâm của một nhà giáo cháy bỏng lòng yêu thương học sinh hết mực, là vẻ đẹp nguồn cội về tấm gương người thầy trên bục giảng dành trọn tấm lòng trang trải những tâm tư như thể phép màu động viên, khích lệ: Hãy tựa vào cô đây, đôi chân em sẽ vững vàng tiếp bước! Bầu trời là của chung em ạ! Bài thơ còn là bức thông điệp gởi đến chúng ta hãy vì cuộc sống cộng đồng luôn quan tâm chia sẻ nhiều hơn nữa!...

15.04.2010
 Nguyễn Thị Phụng
____________
(*) Trích Tấm lòng Nhà giáo tập X( NXB Giáo Dục, 2010)


Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét