Quê mình mang tiếng quê nghèo
Mà trăm chuyện kể ra đều bằng thơ
Chuyện em theo mẹ lên chùa
Gái làng đi cấy suốt mùa sáng trăng
Con gà biết nhớ lá chanh
Chuồn chuồn cao thấp mà thành nắng mưa
Yêu nhau mấy núi cũng vừa
Miếng gừng hạt muối thành bùa thủy chung
Mẹ tôi quen ruộng quen đồng
Ru con là nói thật lòng ước mơ…
Lời ru từ buổi ấu thơ
Che con hết cả nắng mưa, đói nghèo
Tôi chìm trong suối ca dao
Từng dòng lục bát giọt nào cũng thơm
Nữa mai có nhớ cội nguồn
Xin tìm bóng mẹ trong hồn ca dao
Đ.H.T
0 nhận xét:
Đăng nhận xét