Lại về với Huế ta xưa
Sông Hương lờ lững trong mùa thu xanh
Em như mây trắng Ngự Bình
Ta cây thông đứng một mình bên sông.
Sông Hương lờ lững trong mùa thu xanh
Em như mây trắng Ngự Bình
Ta cây thông đứng một mình bên sông.
Lại về với Huế ta mong
Tràng Tiền lỡ nhịp vẫn trông đợi người
Ngày nào Vĩ Dạ sóng đôi
Bây giờ Đập Đá ta ngồi quạnh hiu.
Tràng Tiền lỡ nhịp vẫn trông đợi người
Ngày nào Vĩ Dạ sóng đôi
Bây giờ Đập Đá ta ngồi quạnh hiu.
Lại về với Huế ta yêu
Em đâu trong sắc lụa chiều Đông Ba
Ta đi trong ánh nắng tà
Mà nghe sương khói phồn hoa chạnh buồn.
Em đâu trong sắc lụa chiều Đông Ba
Ta đi trong ánh nắng tà
Mà nghe sương khói phồn hoa chạnh buồn.
Lại về với Huế ta thương
Sao mênh mông quá con đường phượng bay
Một lần tay ấm trong tay
Ta mang nặng bóng hình ai cả đời.
Sao mênh mông quá con đường phượng bay
Một lần tay ấm trong tay
Ta mang nặng bóng hình ai cả đời.
Lại về với Huế ta ơi
Đi trong cảnh cũ biết người xưa đâu
Lang thang giữa Phú Văn Lâu
Chỉ ta với thuở ban đầu trong veo.
Đi trong cảnh cũ biết người xưa đâu
Lang thang giữa Phú Văn Lâu
Chỉ ta với thuở ban đầu trong veo.
T.B.H
Em đã "kết" thơ anh ngay từ bài đầu tiên mà em được tiếp cận. Tuy chưa đọc được nhiều thơ của anh, nhưng thú thật: bài nào đã đọc qua em cũng đều "kết" bởi sự hàm súc, cô đọng mà thật giản dị. Đặc biệt có một số câu em vô cùng tâm đắc và thường ngâm ngợi trong lòng đôi khi là vô thức! Xin đơn cử như:"Ta con thuyền lãng mạn/ Hư ảo một dòng trôi..." (TỰ TÌNH). Kính chúc nhà thơ Trịnh Bửu Hoài được dồi dào sức khỏe, dồi dào sức viết để dệt thêm cho đời thật nhiều "tấm lụa óng ả" nữa! Kính chào!
Trả lờiXóa