TRẦN MAI HƯỜNG TUA TỦA ĐAU ĐÂM CHỒI



Trần Mai Hường
Sinh năm 1970
Con gái Xứ Đoài
Hội viên Hội Nhà văn TPHCM
Tác phẩm chính:
-      Sóng khát – NXB Văn học 2009
-      Đó là em – NXB Hội Nhà văn Việt Nam 2010

Người đàn bà làm thơ


Người đàn bà làm thơ
Xô lệch từng đêm
Vắt khô mình
Nước mắt...


Người đàn bà làm thơ
Nửa đời đắng chát
Nén nỗi buồn
Những
giọt
thơ
rơi...


Người đàn bà trong em
Trời ơi
Muốn tan chảy
Muốn hóa thân vào ngôn từ vô tận
Không đắn đo toan tính
Còn
Mất
Thiệt
Hơn...



Những nốt trầm nén thân
Vắt mười ngày qua lên lưng chừng bờ nắng
Hong khô những ngậm ngùi
Lại gặp lớp lớp sóng ầm ào sấm dội
Có phải anh hiện thân đẫm vần thơ chưa cũ
Hiện thân vào những ám ảnh thật gần
Âm âm nốt nhớ trầm tự tu mình nén thân trên bàn phím
Trăng khát đêm
Đêm khát mặt trời
Em vẫn nguyên người đàn bà khát đằm mình trong nước mắt
Ám ảnh vì ngôn ngữ của người đang xa em lắm
Sóng sóng những ý nghĩ ma mị không thể giải trình dìu nhau vượt dốc
Ước có một giờ quên...



Đêm câm


Anh chẳng hề nói với em những gì đang làm anh bối rối
Khép kín mình
Anh lặng lẽ
như quên...


Một chút nhói lòng se thắt trái tim
Chút day dứt xen chút gì nghi hoặc
Tình vướng tình
Mấy lần nghe tiếng chuông tin nhắn
Em chợt nhận ra - chính âm thanh kia đã bóp nghẹt tim mình


Chưa bao giờ anh giải mã tiếng chuông
Em kiêu hãnh không một lần dò hỏi
Chiếc bình pha lê mỏng manh đã chất đầy những hững hờ đá cuội
Trắng tay rồi
Bão nổi
Đêm câm..



Nỗi buồn ngang
Có nỗi buồn ngang gió
Mộng du vào góc tôi
Thấy dại khờ thêm nhánh
Tua tủa đau đâm chồi
Có nỗi buồn ngang nắng
Lung liêng như mới vừa...
Xõa vào đêm mất ngủ
Nhắc những gì chát chua
Có nỗi buồn ngang mắt
Mắt cười sao lấm lem
Mở tròn đôi mi khép
Lần vách đời mà quên
Buồn ngang chùa gõ cửa
Bình tâm như chưa từng
Tinh diệu ồ chuông chín
Tự lòng thiền rung ngân
Nỗi buồn tân hình thức
Qua ngang đời... qua ngang
Thèm hóa thành thân bụi
Giấu nỗi mình hoang mang.


Như em vậy
(Cho những nỗi đau)

Tập cười đi
Hãy như em vậy
Đừng để ai biết tiếng cười trong vắt ấy
Bao nhiêu chua chát tàng hình

Giá đặt được thành tên cho mọi nỗi đau
Còn có cái mà kêu thầm trong đêm gió ngược
Giá niềm tin không bị người ta cố tình chiếm đoạt
Hoảng loạn đâu còn chỗ trú mình giữa giấc mơ

Ngôi mộ nào xây bằng dối lừa
Phủ nóc bằng cẩm thạch
Những chưa xa một thời vút cánh
Giờ quẩn quanh bên mộ thét lời câm

Sao không tìm lại ngày xưa thuở mình đúng là mình
Như em vậy
Chẳng ai biết để có tiếng cười vô tư trong vắt ấy
Bao nhiêu chua chát tàng hình.

T.M.H



Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

2 nhận xét:

  1. Không thể chịu đựng nỗi khi những vần thơ của huonghuyen cú sẻ cả tâm can đây nè!

    Trả lờiXóa
  2. Trần Mai Hườnglúc 00:35 13 tháng 4, 2012

    Anh Hữu Duyên quý, em lại cảm ơn anh nhé vì anh đã nhiệt tình đưa thơ em đến bạn đọc của HQN, em rất vui anh ạ.Em cảm ơn cả chị Phụng nữa vì lúc nào chị cũng quan tâm đến em.

    Trả lờiXóa