Chuyện tôi tìm được nhà trọ mà lại là nhà trọ ở gần trường học cứ y như là "chó ngáp nhằm ruồi". Chả là tôi chẳng có họ hàng, quen biết với ai ở cái thành phố này. Chán ngấy cái cảnh hàng ngày phải chứng kiến cách xử sự nhỏ mọn, tủn mủn từ miếng ăn đến cục xà phòng tắm giặt của đám sinh viên trong kí túc xá nên tôi quyết ra ngoại trú. Tôi đi tìm nhà trọ.
Cái bài của tôi là xác định bán kính quanh trường, từ khoảng cách nhỏ đến khoảng cách lớn dần rồi cứ đi hết nhà này đến nhà khác. Gặp chủ nhà. Lân la trò chuyện. Trình bày hoàn cảnh. Và cuối cùng, xin ở trọ. Nếu bị từ chối, trước lúc ra khỏi cửa tôi sẽ hỏi: "thế chú (bác, cô, dì...) xem khả năng quanh đây có nhà ai cho cháu ở trọ không?" thường thì người ta lắc đầu cho xong chuyện nhưng cũng có đôi kẻ thương tình, ái ngại khi phải lắc nên chịu khó suy nghĩ một chút, rồi chỉ tôi đến nhà ông kia, bà nọ ở cùng xóm.
Tôi đến nhà chú Thiên này là đã sau muời mấy lần thất bại.
Chú Thiên đang tưới mấy luống rau phía sau nhà. Nghe tôi đặt vấn đề chú không gật, không lắc mà bảo:
- Để chú bàn với cô đã, sáng mai cháu đến vậy!
Sáng hôm sau, tôi hồi hộp đến nhà chú Thiên. Biết chú có con nhỏ, tôi đã không quên mua túi kẹo. Thằng bé chơi trước hiên mừng rỡ và dễ dàng để tôi bế vào nhà. Chú Thiên đang hí hoáy bên bàn giấy, thấy tôi bước vào, giương mục kỉnh nhìn rồi thả bút.
- Cháu ngồi uống nước đã! Chú với tay lấy bình trà, chiết ra hai cái tách.
- Chú có bận lắm không ạ? Tôi lễ phép hỏi.
- Không sao, nghỉ ngơi một chút cũng được.
Chú Thiên hỏi thăm hoàn cảnh gia đình tôi rất kỹ rồi kể về bản thân, hoàn cảnh gia đình của chú cho tôi nghe. Chú tham gia cách mạng từ hồi mười lăm tuổi. Chú xin về hưu non vì đã đủ năm công tác và cũng vì vợ con muộn mằn. Chú lấy vợ năm bốn mươi tuổi. Cô Minh, vợ chú làm y tá ở một phòng khám khu vực. Chú có hai con, đứa con gái đầu đang học lớp một và thằng cu Tèo là út, tôi đang bế trên tay, năm nay mới ba tuổi. Hiện chú ở nhà thực hiện cái mô hình VAC và trông coi lũ trẻ. Chú nói ra cái điều mà tôi đang nóng lòng mong đợi như thế này:
- Cô chú đã bàn bạc rồi. Đồng ý cho cháu ở đây. Nhà cửa như cháu thấy đấy, chẳng có phòng nào riêng cho cháu cả. Cháu ngủ ở chiếc giường kia (chú chỉ chiếc giường nhỏ kê cạnh cửa ra vào, ngay trong phòng khách). Còn ăn uống thì hàng ngày cháu nộp gạo, tiền cho cô. Chẳng việc gì phải làm bếp riêng cho mệt. Chẳng có điều kiện gì cả, khi nào rảnh cháu kèm cặp cho con bé học hành.
Ngay chiều hôm đó, tôi hí hửng từ biệt ký túc xá, vác va ly về ở nhà chú Thiên.
Cuộc đời tôi trở khác.
Tôi tự nhủ phải tập thể dục, phải vận động nhiều cho khỏe mạnh, thế là mới hửng sáng nước từ dưới ao đã lênh láng trên các luống rau. Chuyện nấu nướng, dọn dẹp trong nhà, tôi còn làm nhanh nhẹn hơn cả cô Minh nên cũng tranh thủ nhận phần, rảnh việc tôi lại vui chơi, nô đùa với hai đứa nhỏ. Chúng nó rất quý mến tôi, cứ đeo bám theo tôi khiến nhiều lúc tôi phải nén nỗi bực dọc.
Sát bên hông nhà chú Thiên, cách cái hàng rào xiêu vẹo là nhà anh Vũ. Đêm đêm, nằm bên này, tôi vẫn nghe được chương trình đọc truyện đêm khuya phát ra từ chiếc radio của nhà bên kia. Và, nếu mở toang các cánh cửa thì tự bên này có thể nhìn thấy mọi sinh hoạt của bên kia.
Anh Vũ công tác ở đội quản lý thị trường thành phố.
Vợ anh Vũ là chị Dung, trước làm nhân viên công ty thương nghiệp thành phố, qua cơn lận đận của thương nghiệp quốc doanh, bây giờ đã nghỉ việc. Anh chị có một đứa con là thằng cu Tí bằng tuổi thằng cu Tèo nhà chú Thiên. Anh Vũ, chị Dung cũng rất quý mến tôi. Thỉnh thoảng, nhà chú Thiên có khách, tôi lại cắp sách vở sang nhà anh Vũ học bài. Có lúc tôi ngủ luôn bên nhà anh Vũ.
Nhà anh Vũ và nhà chú Thiên là một sự tương phản. Đồ đạc bên nhà anh Vũ không thiếu thứ gì, tất cả bóng lộn, còn nhà chú Thiên hầu như không có gì đáng kể. Hai nhà rất ít khi qua lại, trò chuyện với nhau. Nếu có vì chuyện điện nước hoặc vì chuyện con đường trước nhà lầy lội mà buộc lòng họ phải gặp gỡ thì cuộc trao đổi cũng chỉ có những câu nhát gừng.
- Đồ nhà quê chúa mà bày đặt!
Đó là câu thường trực của cô Minh kèm với thái độ háy nguýt, hứ hừ mỗi lần thấy chị Dung mặc một bộ đồ hay mang một đôi giày mốt mới.
Một buổi chiều, anh Vũ xách về một túi thịt bò loại một, cũng phải đến bốn, năm ký chứ không ít. Cô Minh đi làm về, dắt chiếc xe đạp vào cổng, liếc nhìn túi thịt, nói giả lả:
- Chà, hôm nay thịt bò rẻ lắm hay sao mà mua nhiều thế?
Anh Vũ im lặng. Cô Minh đi thẳng vào nhà, miệng lẩm bẩm:
- Có ăn cướp của người ta thì mới được chừng ấy thịt chứ của đâu mà mua nhiều vậy!
Tối hôm ấy nhà anh Vũ mở tiệc. Khách khứa đông lắm. Vỏ bia vứt đầy sàn nhà. Cuộc ăn uống kéo dài đến quá nửa đêm. Chắc nhờ có men bia nên họ ăn nói mạnh bạo, tiếng cãi vã ầm ĩ, tiếng cười hí hố cứ xỉa xói vào tai chú Thiên và cô Minh. Nằm ở giường ngoài tôi nghe tiếng chú Thiên chửi vọng ra:
- Đ. mẹ, điếc óc quá không ai chịu nổi!
Cô Minh hằn học họa theo:
- Bọn khốn nạn, để tôi cho chúng một trận.
Tiếng dép của cô Minh loẹt quẹt phía hàng hiên.
- Này, giải tán đi, để cho hàng xóm người ta nghỉ, nghe chửa?
Một vị khách của anh Vũ bước ra nói lè nhè:
- Hàng xóm mà, thỉnh thoảng chịu phiền vì nhau một chút cũng được chứ bà chị.
Cô Minh được dịp quát như trút cơn giận dữ tích tụ từ lâu lắm:
- Bọn này cần phải nghỉ ngơi mai còn đi làm chứ có phải heo đâu mà ngủ đêm không được thì ngủ ngày...
Tôi hiểu câu này cô Minh ám chỉ chị Dung. Cô còn nói một thôi, một tràng nữa toàn những lời lẽ mất vệ sinh. Đám khách của anh Vũ tiu nghỉu như mèo cắt tai đành lặng lẽ rút lui có trật tự.
Anh Vũ vẫn im lặng. Thực bụng tôi cũng chẳng hiểu vì sao anh Vũ lại cố tránh mọi cuộc đụng độ với chú Thiên. Nếu như có một lần nào đó, không chịu nổi sự ngang ngược của vợ chồng chú mà chị Dung có ra miệng thì lập tức anh Vũ lại kéo về nhà.
Sau lần chửi thề về cái đám tiệc tùng vài hôm, một buổi trưa tôi đi học về như thường lệ thì được chứng kiến cảnh cha con chú Thiên đuổi bắt con gà mái. Con gà không có lối thoát chạy quanh mấy luống rau rồi tuôn vào đứng khép nép trong nhà tắm. nhìn thoáng tôi đã biết ngay là con gà mái nhà anh Vũ, con gà lâu nay vẫn đẻ trứng cho thàng cu Tí ăn. Nhìn cái vẻ mặt chú Thiên hằm hằm thế kia, con gà mái trưa nay chắc chết. Sợ rằng sự có mặt của mình có thể gây phiền toái, tôi kiếm cớ chuồn thẳng. Mãi đến trưa hôm sau, tôi vừa đặt chân vào nhà đã nghe cô Minh hả hê:
- Cháy nhà ra mặt chuột nhé!
Tôi ngơ ngác:
- Có việc gì vậy cô?
- Thằng tín dụng Hưng Phát bỏ trốn rồi. Nó xù cả trăm tỉ ấy chớ. Thằng Vũ cũng góp cho nó gần trăm triệu. Thật đáng đời!
Chẳng biết tự lúc nào, con bé nhà chú Thiên đã không sang chơi nhà anh Vũ nữa, thằng Tèo cũng nghỉ chơi với thằng cu Tí.
Thằng cu Tí có buồn bã mà mang đồ chơi sang nhà chú Thiên thì thế nào cũng bị con bé trêu chọc, đánh đập. Cái sự bất hòa giữa hai nhà khiến tôi cũng không còn gần gũi với anh Vũ như trước. Mỗi lần ở nhà anh Vũ về, tôi lại bị cú Thiên ném cho cái tia nhìn oán trách, như muốn bảo: "mày có thích chơi với nó thì dọn đồ đạt sang bên ấy mà ở"...
Cho đến một buổi chiều, tôi ở thư viện về. Trong nhà ngoài ngõ anh Vũ chật ních người. Đám đông nhốn nháo. Tôi đoán có chuyện chẳng lành. Rẽ đám đông lao thẳng vào bên trong. Trước mắt tôi một cảnh tượng khủng khiếp. Thằng cu Tí nằm trên giường; áo quần, đầu tóc bết nước, bụng trương phồng. Chị Dung gục đầu trên giường. Ngất lịm.
- Trời ơi thằng nhỏ té xuống ao mà không ai thấy hay sao hỡ trời?
Tiếng ai đó thảng thốt.
Chú Thiên đã thay xong quần áo nhưng mặt mày vẫn còn tê tái.
Tôi đang tính sổ trong nhà, hai chị em con bé chơi trước hiên, thằng Tí ra sau vườn lúc nào có ai thấy đâu!
Thế là rồi đời thằng cu Tí!
Nhưng lòng tôi thì không sao yên được. Hễ bước chân vào cổng là tôi lại nhìn qua nhà anh Vũ. Nhìn mặt chú Thiên là tôi lại muốn đọc những ý nghĩ trong đầu chú. Tôi nghi hoặc. Và tôi quyết tìm ra sự thật.
Trong những lần dắt hai đứa nhỏ đi chơi, tôi lại khéo léo nhắc đến thằng cu Tí, hỏi xa xôi về "cái sự té ao" ấy. Cứ một lần một ít và tôi đã chắp lại được cái đoạn kết của cuộc đời thằng cu Tí như thế này:
Chiều ấy, anh Vũ đi công tác, chị Dung đi chợ. Chị Dung khóa cổng nhốt thằng cu Tí chơi trước hiên nhà. Chán chơi với những đồ điện tử, cú Tí lại chui rào sang chơi với chị em cu Tèo. Ba đứa kéo ra vườn rau. Con bé trèo lên cây ổi hái trái ném xuống. Ở dưới gốc thằng Tèo lượm hết. Có một cái rớt xuống ao cá. Tèo bảo:
- Cho cu Chí chái ấy!
Cu Tí kiếm cây khèo, trái ổi không vào mà cứ lăn ra xa. Cu Tí khèo mãi cho đến lúc trượt chân rơi tòm xuống ao. Cu Tèo hoảng hốt kêu la. Con bé nhảy xuống đất nhưng cứ đứng trố mắt nhìn. Cu Tèo kéo áo chị, lại đâm chạy vào kéo tay ba:
- Ba ơi, xằng Chí dớt ao, xằng Chí dớt ao ba!
Chú Thiên đang ngồi hí hoáy viết cái gì ấy, nghe cu Tèo bảo thế thì quát:
- Kệ cha nó!
Cu Tèo lại kéo tay chú Thiên, khẩn khoản:
- Kéo xằng Chí dên ba, kéo xằng Chí dên!
Đến lúc ấy, chú Thiên mới thả bút, chạy ra, cởi áo quần, nhảy xuống ao...
Thằng Tí được vớt lên như thế...
Tôi có dỗ hỏi con bé nhỏ:
- Sao thằng Tèo chạy đi gọi ba mà cháu lại đứng nhìn?
Con bé thật thà:
- Cháu ghét thằng ấy quá à!
- Thằng Tí còn nhỏ, biết gì mà cháu ghét nó?
- Cháu ghét cô Dung, chú Vũ...
Từ hôm ấy, tôi chẳng còn chuyện trò với chú Thiên nữa. Đối mặt với chú, tôi lại phát một tia nhìn dò xét. Hình như chú cũng cảm thấy khó chịu với tôi. Và để tránh sự phiền toái ấy, tôi đã chủ động dọn dẹp đồ đạt xin trở lại ký túc xá.
Một tháng sau, tôi trở lại thăm gia đình chú Thiên. Đã thấy trước cổng nhà chú treo tấm biển rõ to: "BÁN NHÀ, HỎI TẠI ĐÂY". Sắc diện chú sa sút trông thấy. Chú Thiên nói với tôi:
- Chú định đưa gia đình vào Nam , may ra dễ chịu hơn. Ở đây, khó khăn quá!
T.Q.K
0 nhận xét:
Đăng nhận xét