Ngày lẩn thẩn gom từng chiều mắc nợ
Thấy ngực mình nhoi nhói một tình đau
Chiều phức hợp những tầng cây khắc khoải
Cho riêng ta ký ức chẳng vương màu
Ngày lẩn thẩn tìm niềm vui quá vãng
Bông Đại đầu mùa nghiêng ngả màu sương
Ta gieo ý, ta gieo tình, ta gieo nhạc
Nợ trời thơ mặc cả với linh hồn
Ngày tỏa nắng một vùng mây vẫn khóc
Từng cơn mưa rơi mùa hạ rong buồn
Ta đánh đổi đôi cánh màu hoa trắng
Để làm người cho nỗi nhớ buồn hơn
Ta lẩm cẩm gieo sầu trên dương thế
Ta làm ngơ trước cả tên bay
Một trái đắng găm vào tim rất đắng
Ta nợ chiều thơ, mặc cả tháng ngày...
T.T.A.T
0 nhận xét:
Đăng nhận xét