ĐÊM TRĂNG NGỦ Ở QUÁN NHÀ NGƯỜI BẠN CŨ – Thơ Phạm Văn Phương


   
Nhà thơ Phạm Văn Phương



      Tặng  Nguyễn Minh Kha 

đêm đầy trăng
hai đứa rủ nhau ngủ nơi nhà quán
buổi tối ở đây thật là thanh thản
con chim bay về đậu lại lùm cây

nhịp võng
lặng giữa chừng
câu hát hóa thành mây
chở giấc mơ bé thơ lên tầng trời bát ngát
chị hàng xóm có giọng ru thật đạt
tôi chong mắt nhìn
đêm hiền hòa
câu hát cứ trôi nghiêng

ồ, không phải trăng đâu
ai đem rắc lụa vàng
chiếc lá thay màu dưới những sợi chỉ giăng
anh bạn vẫn ngồi giữa quán lặng im
không dám khua đàn ngại chạm vào giấc ngủ
những âm thanh nhẹ nhàng bay lên

con chim ngủ thanh bình
câu hát mở trên tay
đêm ấm áp thơm như là áo mẹ
trăng sóng sánh tràn qua cửa sổ

anh  lặng thầm viết giữa nhà quán trong đêm
tôi chớp mắt lặng nghe
cây trở mình trước ngõ


những giai điệu
đưa tôi về miền  tuổi thơ
có tháng sáu ngọt hương nhãn hương dưa
chúng mình chạy trên ruộng khô
cho cánh diều bay lên chạm tới những cánh cò


đêm đầy trăng
hương ngát một miền quê
tôi thức giữa giấc mơ kỳ cục
chẳng biết có ai chạm đàn trên tóc

tôi choàng dây chạy ùa ra mở cửa
chỉ thấy anh ngồi với cây đàn gỗ.
P.V.P


Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

2 nhận xét:

  1. Bài thơ dịu dàng như ánh trăng soi nghiêng bên quán! Cám ơn tác giả về bài thơ hay!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chào Nguyễn Thị Mây,
      Một comment rất là dễ thương! Cảm ơn sự chia sẻ và đồng cảm của bạn.

      Xóa