THƠ TÌNH N.T.M.H



 VẬY ĐƯỢC SAO ANH

Bây giờ tình dang dở
Bây giờ mình chia ly
Anh ơi sao gian dối
Nói yêu em làm gì
                   Kỷ niệm xưa còn đó
              Thề hẹn cũ còn đây
              Sao lòng anh thay đổi
              Cho đời em đắng cay

Nhớ ngày xưa anh nói
Thời gian sẽ trả lời
Anh yêu em thành thật
Anh yêu em trọn đời

              Bây giờ anh quên vội
Nên mình xa thật rồi
Anh ơi ! em thương nhớ
Khóc âm thầm mà thôi

Cúi đầu em nhận tội
Tội không đẹp không giàu
Nên tình em dang dở
Nên anh đành quên mau
  (1975)


ĐÊM NOEL VẮNG ANH 



Đã vắng anh rồi đêm Giáng sinh
Mắt em rờn rợn sóng ân tình
Môi em tê tái niềm tin vỡ
Thương nhớ anh ơi ngập dâng lòng

         

Đêm đông lạnh lẽo tình em đó
Anh vẫn xa vời như bóng trăng
          Em tìm trong gió dư hương cũ
          Nhưng vỡ tan rồi bởi cách ngăn



Bây giờ phương ấy vui chăng nhỉ?
Con gái Sài Gòn đẹp lắm thay!
Em cố quên nhưng lòng vẫn nghĩ
 ...Dạo phố đêm này, anh với ai ?

(1974)


 NẾU

Nếu ngày mai được tin anh cưới vợ
Em khóc đời duyên nợ lắm chua cay
Nhớ thương nhiều tên ai em thường nhắc
Mà bây giờ đành đánh mất trong tay.


          Nếu ngày mai thiếp hồng anh báo lễ
          Nước mắt nào em để khóc thương anh
Những cánh thư xanh – van xin anh đừng hỏi
Em giữ hoài không trả lại anh đâu.


Nếu ngày mai duyên tình đầu tan vỡ
Em chết rồi anh về nữa hay không?
Anh có buồn nhỏ cho vài giọt lệ
Hay lạnh lùng băng giá tựa dòng sông!


          Nếu ngày mai em đi vào lòng đất
          Tập thơ này anh cất giữ cho em
Xin hãy xem dù lòng không lưu luyến
Vì thuyền tình em lỡ chuyến đò sang


Nếu ngày mai anh không còn thương nhớ
Ảnh hình em đừng đốt bỏ nghe anh
Vợ anh đó nếu nàng ghen dĩ vãng
Hãy bảo rằng em chết bởi dở dang.
(1974)

N.T.M.H

Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

5 nhận xét:

  1. Tâm trạng lo lắng của người con gái đang bị bệnh hở van tim. Thời đó (1974) bác sĩ khuyên không nên yêu, nếu yêu không nên cưới, nếu cưới không nên sống chung, lỡ sống chung quyết không có con...

    Trả lờiXóa
  2. Tình yêu là phạm trù muôn thuở, là vĩnh hằng, biết làm sao được! Khổ đau hay hạnh phúc là quy luật tất yếu vốn có của tình yêu mà! Rất đồng cảm nỗi cô đơn và thật buồn với tác giả. Hy vọng sau gần 40 năm, tác giả vẫn bình yên! Rất mong như vậy!

    Trả lờiXóa
  3. khi yêu người ta mang hương vị cho nhau những gì tốt đẹp nhất.tưởng chừng như hi sinh tất cả chỉ vì tình yêu..
    nhưng khi đã thành vợ chồng.cái bản chất thực trong mỗi con người mới thực sự thể hiện hết.những; sự bảo thủ và gia trưởng của đàn ông,sự ích kỷ nhỏ mọn của đàn bà, cái TÔI của 2 người,cái lãng mạn thơ mộng được thay bằng...cơm - áo - gạo tiền...sự xô bồ của cuộc
    sống ...với những khó
    khăn ....khiến người ta quên đi giá trị thực của cuộc sống ..đó là tình yêu. cho nên Xuân Diệu đã thốt lên rằng:
    "Tình chỉ đẹp khi còn dang dở
    Đời mất vui khi đã vẹn câu thề".
    Mong nhà thơ NTMH hãy cố yêu đời mà sống, lâu dần đời sẽ quên đi mà. chúc nhà thơ NTMH vui, khỏe, và làm nhiều thơ để trang thơ, văn HƯƠNG QUÊ NHÀ ngày càng khởi sác hơn.
    Trường Thắng
    Tự: Mạc Minh

    Trả lờiXóa
  4. Cùng bạn đọc thân mến,
    N.T.M.H là một cô gái miền Tây lên Sài Gòn ôn thi tú tài (1974). Và, người dạy kèm cho cô học là chàng trai Bình Định đang học trường Kỹ thuật Phú Thọ. N.T.M.H đã ... chàng trai ấy, và những câu thơ từ trái tim của mình được anh giữ gần 40 năm qua. Rất mong đến một lúc nào đó N.T.M.H đọc được những câu chữ của chính mình như là một ký ức đẹp của một thời tuổi trẻ. Và HQN cũng cầu chúc tác giả sức khỏe, hạnh phúc!

    Trả lờiXóa