Nhà thơ Lê Văn Hiếu
Mang bóng mình,
Về giữa trời quê mà cãi.
Lạc đường ư,
Chỉ có con đường mê dại lạc ta?
Này cộng cỏ đã mất,
Này bến sông đã mất.
Chỗ ta yêu đã mất, tự bao giờ?
Cãi với bóng mình,
Nàng hóa kiếp.
Thành bông hoa,
Thành chén rượu bên đường.
Ta lòng vòng,
Tìm em,
Vô quán đổ.
Tại ta say,
Chứ tại gì em?
Cãi với bóng mình,
Đất trời này,
Còn đầy rượu nghĩa.
Bè bạn bận đấy thôi.
Chuyện cơm áo đời thường.
Vô lẽ vì ta,
Mà phải lỗi.
Nên cam đành bất nghĩa với anh em?
Cãi với bóng mình,
Mau quay về núi.
Thà ở tít non cao ,
Thả con mắt mình về.
Rồi ngồi mộng, người tình ta đang còn thiếu nữ
Bạn bè ta còn đẫy giấc mơ,
Mắt mẹ ta chưa nương nhờ mắt gậy.
Cỏ vẫn xanh,
Xanh ngút ngát đường về.
Cãi với bóng mình
Ta hét vang đồi núi.
Rằng có bến sông,
Mãi thức đợi một con đò…
Về giữa trời quê mà cãi.
Lạc đường ư,
Chỉ có con đường mê dại lạc ta?
Này cộng cỏ đã mất,
Này bến sông đã mất.
Chỗ ta yêu đã mất, tự bao giờ?
Cãi với bóng mình,
Nàng hóa kiếp.
Thành bông hoa,
Thành chén rượu bên đường.
Ta lòng vòng,
Tìm em,
Vô quán đổ.
Tại ta say,
Chứ tại gì em?
Cãi với bóng mình,
Đất trời này,
Còn đầy rượu nghĩa.
Bè bạn bận đấy thôi.
Chuyện cơm áo đời thường.
Vô lẽ vì ta,
Mà phải lỗi.
Nên cam đành bất nghĩa với anh em?
Cãi với bóng mình,
Mau quay về núi.
Thà ở tít non cao ,
Thả con mắt mình về.
Rồi ngồi mộng, người tình ta đang còn thiếu nữ
Bạn bè ta còn đẫy giấc mơ,
Mắt mẹ ta chưa nương nhờ mắt gậy.
Cỏ vẫn xanh,
Xanh ngút ngát đường về.
Cãi với bóng mình
Ta hét vang đồi núi.
Rằng có bến sông,
Mãi thức đợi một con đò…
L.V.H
Tựa bài thơ đã khiến người đọc nghĩ về điều nhà thơ trăn trở. Và những điều ấy thật xúc động!
Trả lờiXóaCãi với bóng mình
Trả lờiXóaTa hét vang đồi núi.
Rằng có bến sông,
Mãi thức đợi một con đò…
Phải rồi, Hiếu ơi! Mình đồng cảm với một nỗi nhớ thiết tha, day dứt...
Chọn đề tài hơi lạ nhưng gứi gắm nhiều điều của kẻ tha hương!
Trả lờiXóa