CHUYỆN NHỎ Ở QUÁN NHỎ - Truyện ngắn Nguyễn Quang Quân


 alt
Mấy hôm trước, tôi vào thành phố chơi, ghé thăm một anh bạn đang là giảng viên một trường đại học. Vào nhà, vợ chồng bạn đón tiếp khá niềm nỡ. Pha trà mời khách, cùng chồng thăm hỏi chuyện gia đình tôi, chị vợ  nhìn chồng nói, cũng là mời tôi:
- Hai anh ngồi nói chuyện chơi, em đi chuẩn bị cơm nước, mời anh ở lại ăn cơm tối với gia đình!
Tôi vội nói:
- Thôi, chị ơi! Cơm nước làm gì! Để rồi hai anh em ra quán nhậu chơi!
Chị bảo:
- Ở nhà nhậu đi! Em làm vài thức nhắm cho hai anh uống rượu. Uống rượu có rượu, muốn bia có bia, toàn thứ xịn không hà! Học trò biếu để đầy kia kìa! Ra quán chi cho tốn tiền! Chuẩn bị xong đồ nhắm cho các anh, em lên lầu nghỉ! Anh em lâu ngày gặp nhau cứ tha hồ tâm sự!
Tôi cười cười:
- Chị thông cảm! Tôi ở quê, lâu lâu vào thành phố, cũng muốn nhìn cuộc sống thành thị chút ít, cho đỡ nhớ!
Anh bạn tôi nói đỡ:
- Thôi em à! Để hai anh em đi chơi một chút, cho có không khí thành phố!
Anh chở tôi dạo quanh một vòng phố xá. Đến đâu anh cũng chỉ ba cái công trình, lâu đài, vườn hoa mới lạ. Chỗ này ngày xưa là thế, bây giờ là thế. Ông thấy Sài Gòn đẹp, hiện đại hơn nhiều phải không? Tôi là dân ruộng ở miền Trung xa xôi, nhưng lạ quái gì chuyện Sài Gòn. Ngày xưa tôi học đại học ở đây, bốn năm trời, một mình một xe honda, chơi nhiều hơn học, tôi thường phóng xe chạy rông khắp các đường phố, rồi quành vào những con hẻm, khám phá hết các ngóc ngách của Sài Gòn. Thời gian sau này, con cái học và ra làm việc ở thành phố này, năm nào tôi không vào chơi vài ba bận, lấy xe máy của con mà đi thăm lại phố xá với ngõ ngách năm xưa. Tất nhiên Sài Gòn thay đổi và mở rộng rất nhiều, nhưng những điều anh nói, những chỗ mà anh chỉ chỏ, tôi đều biết cả. Tuy nhiên, anh nói, tôi vẫn làm ra vẻ ngạc nhiên, hồ hởi tán thành, cho anh vui. Mà hình như trong câu chuyện của anh, nói hiện tại là để nhắc lại ngày trước, cái thời mà tôi và anh học hành ở đây với bao kỷ niệm.
Chiều muộn, anh quành xe về lại quận 10, đưa tôi vào một quán nhỏ trên đường phố gần nhà anh. Quán nhỏ, nhưng thức nhắm thì ngon, chắc là chỗ quen, mấy cháu phục vụ quen mặt bạn tôi, gọi khách là thầy. Tôi bảo anh kêu ít thôi, nhưng anh cũng gọi ba món, một thùng bia Heineken. Thôi muốn gọi gì thì gọi. Đi với anh bạn này thì yên tâm rồi. Tôi với anh cùng quê, cùng tuổi, nhưng tôi dạy Trung học ở quê và đã về hưu ba năm rồi, anh bạn này thì dạy Cao đẳng Sư Phạm, nay lên cấp là Đại học Sài Gòn. Tất nhiên anh bạn này học sau tôi, khai nhỏ tuổi hơn tôi. Tôi giờ lương hưu hơn bốn triệu, còn anh bạn đương chức thu nhập gần ba chục triệu một tháng, có trả tiền một bữa nhậu đãi bạn nơi quán nhỏ này thì nhằm nhò gì. Có thắc mắc, thì chắc chắn anh bạn sẽ nói: Chuyện nhỏ như con thỏ, cứ vô tư đi!
Tôi có tật ít nói. Nhất là khi nhậu thường câm như hến. Nâng ly thì không thua ai, cứ lầm lì mà uống. Bạn bè phê phán cũng đành chịu, bởi biết nói gì đây! Nói ba cái chuyện tào lao như các anh khác thì tôi không thích, còn bàn những chuyện cao siêu lúc này, thì tôi mù tịt. Hình như tôi chịu ảnh hưởng triết lý của Nicos Kazantaki sao đấy! Như Alexis Zorba: Giờ nào việc ấy! Nhậu thì tập trung nhậu, uống cho ra trò! Tất nhiên anh nào nói là quyền của họ, miễn uống theo chế độ, mỗi người mỗi chai (lon) phải hết. Trong nửa giờ đầu, anh và tôi đều ít nói, có mời uống cũng chỉ nâng ly ra hiệu! Cũng có trao đổi ít câu, nhưng toàn chuyện không đâu, nói cũng được, không nói cũng được. Cứ thế mỗi người làm hết bốn lon khỏe re!
Khui xong lon thứ năm, anh bạn tôi bắt đầu nói, nói với tôi nhưng chủ yếu là độc thoại. Giọng anh thủ thỉ thầm thì khá quyến rủ, cái giọng truyền cảm của ông thầy giáo dạy văn giảng qua micro trên giảng đường  và những cours luyện thi đại học đông nghẹt học trò. Nhưng lúc này anh kể với tôi những kỷ niệm thời thơ ấu ở quê của mình. Ngày ấy anh cũng côi cút khổ sở lắm. Ba đi tập kết, mẹ ở nhà lấy chồng khác, anh ở với ông chú ruột. Học Tiểu học, nhà chú cách trường trên ba cây số, cứ thế mà ngày hai buổi lội bộ đến trường. Mùa mưa lụt nước nổi mênh mang, cũng cố lội nước mà đi học. Mẹ có chồng ở phương xa. Nhớ mẹ quá, có lần anh trốn học, cặp sách mà băng đồng đi thăm mẹ. Có dễ đâu! Một đứa trẻ tám, chín tuổi, đi bộ hơn chục rưỡi cây số, cứ nhắm hướng nhà mẹ mà băng đồng bươn tới. có lần gió thổi mũ bay xuống ao, kiếm cành cây khều, quá đà ngã dúi xuống ao sâu, ướt hết áo quần, may mà bíu được bụi cỏ khá chắc mà lần lên. Lần đó và vài lần nữa, khi thì đi học mùa mưa, khi thì theo bạn đi tắm ở đập nước, suýt chết đuối. Anh miên man kể chuyện, có lúc hỏi gợi lại nơi tôi một đoạn đường ở quê. Mắt anh đỏ, không biết do uống bia đã nhiều, hay đang rưng rưng trong dạ. Sau một đoạn hồi ức, để tránh xúc động nhiều cho cả tôi và anh, tôi đưa ly mời và cùng anh vô một ly trọn lỏn!
Thức ăn khá nhiều, nhưng tôi và bạn cầm đũa thì ít, nâng ly thì nhiều. Cứ thế, qua lon thứ sáu, thì từ ngoài cửa một cháu bán vé số lết vào. Trời! Một cô gái tuổi đôi mươi, khuôn mặt xinh xắn, sáng như trăng rằm, cụt cả hai chân, ngồi bệt lết trên tấm bìa cứng. Anh bạn tôi vẫy cô gái lại và lấy mười tờ vé cùng một số. Trả tiền xong, hết năm mươi nghìn, anh đưa biếu cô gái bán vé số hai tờ, cho hai cô bé phục vụ mỗi người hai tờ, anh đưa tôi hai tờ, và còn hai tờ phần anh. Anh bảo, nếu có phúc trúng số, thì cùng hưởng!
Cô gái vé số lết lại chỗ tôi ngồi, chìa xấp vé mời mua. Tôi nhìn cháu, hỏi nhỏ:
- Chú không mua vé số, nhưng chú muốn biếu cháu hai mươi nghìn, cháu có đồng ý nhận không?
Cô gái nhìn thẳng vào mắt tôi, nụ cười rất tươi, đáp:
- Dạ không!
Tôi ngạc nhiên hỏi lại:
- Sao anh bạn chú cho cháu hai tờ vé số thì cháu nhận, còn với chú thì không?
- Chú thấy đó, với chú ấy, thì là sự sẻ chia cái phúc nếu có, cho mọi người. Còn chú cho cháu tiền vì lòng thương hại. Cháu bán vé số để kiếm sống, chứ cháu không đi ăn xin! Cháu không xin chút lòng thương hại của ai cả!
Cô gái cúi mặt, nói thêm: “Dù sao, cháu cũng cảm ơn chú!” Nói xong, cô lết sang bàn khác, để lại nơi tôi một nỗi bàng hoàng. Tôi là dân nghèo ở quê, nên cũng chỉ thoáng chút ngạc nhiên thôi, chứ nếu tôi là một ông chức to giàu sụ nào đó, chắc phải thẹn đỏ mặt trước nhân cách của cô gái khổ sở này!
Bạn tôi nhìn tôi mỉm cười thông cảm, đưa ly bảo:
- Chuyện nhỏ, bỏ qua! Nào, dô một cái!

15.7.12
N.Q.Q

Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét