KHÚC TRẦM – Thơ Đào Viết Bửu


Tiếng sáo về với trúc làng tôi
Bờ tre xanh lay ngày chim khách
Trương Chi rót tiếng thơ lưu lạc
Hóa gã khờ ngồi khóc no nê.

Giá ta nằm gối được giấc mơ
Nhấm hương phấn mặt trăng độ nhật
Sướng miệng cười mà thôi nước mắt
Bởi dễ gì vỡ vụn chén sân si.

Hồn đàn xưa có lay gốc đa bay
Giờ lất cuộc trần em gã khờ thi sĩ
“Tạ ơn nỗi buồn” đời mẹ mình đánh thí
Tạ ơn mối tình trần trụi gieo neo.

Khúc trầm ơi!
Tình hai phía chân đèo
Như cái bóng chập chờn trong lá
Chiếc lá bồng giọt sương bản ngã
Đọng cay cay con mắt chong chiều.
Đ.V.B


Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

1 nhận xét: