THƠ ĐÀO HỮU THỨC


Nhà thơ Đào Hữu Thức

HOA XƯA

Dường như hoa cũ đã tàn
Đã không gian, đã thời gian khác rồi

Tiếng cười mất dấu trên môi
Còn thơm giọt nước mắt thời u mê

Nợ nhau- một nụ xưa về
Nở ra trăm cánh bộn bề chiêm bao.

VỀ THÔI !

Về đi, nước đã trắng đồng
Ngổn ngang phố lạnh một giòng nhân gian

Quê nhà rơm rạ tre nan
Còn nguyên một chỗ nồng nàn cho nhau.

TẶNG

Cánh hoa như một lần gặp gỡ
Niềm vui em và hy vọng của ta
Ta dâng tặng dù em cầm bỡ ngỡ
Đã thành thơ, thành chuyện nhớ nữa là…

ĐÊM

Mặt trời sẽ lặn và sẽ đêm
Những cánh hoa sẽ chẳng ai nhìn
Là lúc em nghe và sẽ thấy
Ta có những gì đang lặng yên.

KHÔNG CÓ TRĂNG

Có thể là trăng không ở đây
Bỡi vì trăng đã khuất trong mây
Như ta- lỡ mai nầy đi mãi
Đâu chắc trong lòng không nhớ ai.

MÂY GIÓ PLEIKU

Pleiku không tự là gió
Pleiku không tự là mây
Hai ta cũng giống như mây gió
Đến Pleiku để có những ngày…

Đ.H.T
Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

4 nhận xét:

  1. Trả lời
    1. Mây à, anh Đào Hữu Thức là hội viên HVHNT tỉnh Lâm Đồng. Đọc thơ của anh, mình cảm thấy rất gần gũi dù ở đó ta bắt gặp những câu thơ rất là bay bổng và lãng mạn!

      Xóa
  2. Về đi, nước đã trắng đồng
    Ngổn ngang phố lạnh một giòng nhân gian

    Quê nhà rơm rạ tre nan
    Còn nguyên một chỗ nồng nàn cho nhau
    ==================================
    Những câu thơ đầy tình. Chúc Hữu Thức và Hữu Duyên khỏe

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chào anh Phương,
      Lâu quá mới thấy anh ghé lại. Khi có dịp về thăm quê, em sẽ ghé thăm anh, và có dịp hàn huyên nhiều hơn!

      Xóa