THƠ NGÔ VĂN CƯ


My picture!
 Nhà thơ Ngô Văn Cư

AN NHƠN CHIỀU THĂM BẠN

Ngày ta về An Nhơn
Thăm bạn thời thơ ấu
Một hoàng hôn buông vội
Những tháp chàm trầm tư.

Đứng giữa bờ thực hư
Ta ồn ào như gió
U huyền một con phố
Mịt mùng mưa mùa đông.

Những vui buồn không tên
Dùng dằng trong nỗi nhớ
Ôi một thời hăm hở
Lặng lẽ cũ bên đời.

Một thoáng chợt chơi vơi
Giữa hai bờ được mất
Trong bao la trời đất
Nhớ nhau đã là mừng.


CHỜ NGÀY TRỜI ĐẤT LẬP XUÂN

Ngồi với một mùa thu rớt lại
Giữa mênh mông bão cuốn mưa dầm
Gởi mộng mơ đến ngày xuân lá nõn
Mặc chiều nghiêng rót giọt nắng bâng khuâng.

Đâu những ngày mắt biếc ngắm trời xanh
Lời cô quạnh gởi vào xao xác lá
Nay đắm mình vào ngày đông hối hả
Đón một mùa xuân non tơ.

Đâu chỉ là những giọt sương rơi
Lũ chuyển phù sa vun mùa trái chín
Cuốn trôi chuyện ngày xưa vào kỉ niệm
Thao thiết chờ ngày trời đất lập xuân.


.
TRƯỚC TƯỢNG CHIÊM NƯƠNG

            Từ trong huyền thoại hiện ra
Bước chân Chiêm nữ như ngà ngà say
            Nói gì bằng đôi bàn tay
Mà lưu luyến vói níu ngày trầm tư
            Tần ngần giữa bến thực hư
Gió mang sợi nắng phiêu du đèo bòng
            Đá còn mắt liếc môi cong
Hình như đá cũng phải lòng nhân gian
            Phải chăng vì những đa đoan
Mà bao điệu múa dở dang đến giờ
            Để lòng ta vấp câu thơ
Nhẹ nhàng như giọt sương hờ trên cây!


LỜI TẠ CUỘC TÌNH

Biết mai này người có về không
Xa xôi mấy nẻo mấy thương mong
Vườn nhà ai đã vàng hoa cải
Nên sợ chưa giêng đã trổ ngồng.

Một chút riêng này trao  cho nhau
Bao nhiêu con nước vỗ chân cầu
Ừ, đành chấp nhận thân bèo bọt
Tình như hoa lặn trong bể dâu.

Ta thương ta không thể quên người
Như loài giun dế tiếc đêm vui
Môi son đã nhạt mùa ân ái
Ru chết tình nhau hương ngất ngây.

Ngày trôi êm kỷ niệm dửng dưng
Buồn vui ngày cũ gởi muôn trùng
Tạ ơn trời đất không lưu tuổi
Suốt một đời yêu ngan ngát xuân.


MÂY TRẮNG VẬT VỜ

Thôi đừng biện hộ nữa mà
Mộng vàng hai đứa đã xa thật rồi
Bước chân giờ cũng mồ côi
Bóng rơi lặng lẽ buồn vui một mình.

Giờ thì góa bụa từng đêm
Nằm nghe tiếng ếch mà mênh mông buồn
Tiếng con dế nỉ non hờn
Cũng làm lạnh nỗi cô đơn muộn màng.

Giữa trăm ngàn nỗi ngổn ngang
Hồn còn vương vấn hai bàn tay êm
Tình nồng ở phía có em
Chiếu chăn ở phía êm đềm… trống huơ

Chiều nay mây trắng vật vờ
Nhớ ngày yêu đến dại khờ… mà đau!

N.V.C

Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

2 nhận xét:

  1. Cám ơn những bài thơ hay đã cho tôi niềm cảm xúc dạt dào trong ngày lễ .

    Trả lờiXóa
  2. @Nguyễn Hữu Duyên và Nguyễn Thị Mây
    -Cảm ơn bạn Nguyễn Hữu Duyên đã giới thiệu mấy bài viết của mình trên trang HQN.
    -Rất vui khi bài thơ nhỏ đã được bạn Nguyễn Thị Mây đọc và đồng cảm. Cảm ơn nhiều.

    Trả lờiXóa