Anh đến đây một ngày giá lạnh
Vùng tâm hồn cô quạnh hoang vu
Trong tâm tư nghe quá bồi hồi
Thương nhớ lắm vì xa người yêu dấu
Nỗi lòng anh, hẳn em đây đã thấu
Mới yêu em lại phải đã xa em
Phút gần gũi xem là mây khói
Cách biệt rồi sao khỏi đớn đau!
(1974)
KHÔNG ĐỀ
Đêm qua tôi thức, đêm nay thức
Nghe gió cô đơn lướt khắp phòng
Người ấy xa rồi đâu có biết
Mỗi giờ là mỗi một mùa đông...
1974
NẾU MÌNH LỖI HẸN
Ngày mai anh cưới vợ giàu
Em về ôm chuyện thương đau vào lòng
Ngỡ ngàng nhìn cánh thiệp hồng
Tình nhân em đó là chồng người ta
Tại đời em thiếu xa hoa
Nên thuyền tình ái đành ra giữa dòng
Ngày xưa em chọn áo hồng
Cho tình yêu thắm đượm nồng ước mơ
Bây giờ hình bóng em mờ
Vòng tay anh đó đón chờ đợi ai?
Ân tình xưa đã nhạt phai
Em về nhìn lại tương lai vỡ vàng
Lỡ làng một chuyến sang ngang
Mang màu áo tím để tang cuộc tình
Cố quên đi chuyện chúng mình
Cho thôi thương nhớ bóng hình năm xưa!
1974
NTMH
Tâm trạng lo lắng và đáng thương của người con gái đang yêu vì bệnh hiểm nghèo.
Trả lờiXóaNếu một ngày nào đó, H. tình cờ gặp và đọc lại những câu thơ của mình tặng một chàng trai miền Trung học trường Phú Thọ- trên trang viết này, sẽ không tránh khỏi bồi hồi về một thời tuổi trẻ đã qua gần 40 năm. Bởi đó là những ký ức đẹp, trong vắt của một trái tim yêu tha thiết và nồng nàn. Mong lắm thay!
XóaThích bài "Không đề" nhất.
XóaKHÔNG ĐỀ
Trả lờiXóaĐêm qua tôi thức, đêm nay thức
Nghe gió cô đơn lướt khắp phòng
Người ấy xa rồi đâu có biết
Mỗi giờ là mỗi một mùa đông...
1974
bài thơ không đề hay thật!
cái hay được kết tinh bằng cảm xúc ấy là sự cô đơn trong những đêm thức trắng .. và dường như gió cũng thấu hiểu dùm, và chia cùng nỗi cô đơn thổn thức cùng người , nó vượt ra ngoài ngôn ngữ....
Cùng bạn đọc thân mến,
Trả lờiXóaN.T.M.H là một cô gái miền Tây lên Sài Gòn ôn thi tú tài (1974). Và, người dạy kèm cho cô học là chàng trai Bình Định đang học trường Kỹ thuật Phú Thọ. N.T.M.H đã ... chàng trai ấy, và những câu thơ từ trái tim của mình được anh giữ gần 40 năm qua. Rất mong đến một lúc nào đó N.T.M.H đọc được những câu chữ của chính mình như là một ký ức đẹp của một thời tuổi trẻ. Và HQN cũng cầu chúc tác giả sức khỏe, hạnh phúc!