BÀN TRÒN VĂN NGHỆ THÁNG 2/2013



Trong chuyên mục BTVN tuần này, Hương Quê nhà xin giới thiệu 2 bài viết của 2 bạn: Kỳ Nam(Bình Dương)  và Trần Thế Nhân (Thừa Thiên Huế)    


NGHỊCH LÝ TỪ QUY CHIẾU – Bài của Kỳ Nam

«Caûm» - Taäp thô ñöôïc Hoäi Vaên Hoïc Ngheä Thuaät Bình Döông aán haønh naêm 2004, chính thöùc nhaän giaûi nhaát giaûi thöôûng Vaên hoïc Ngheä thuaät Bình Döông – giaûi Huyønh Vaên Ngheä laàn III (2005).      

    Giaûi Huyønh Vaên Ngheä ñöôïc toå chöùc 5 naêm moät laàn vôùi ñuû caùc theå loaïi, ñöôïc ñoâng ñaûo vaên ngheä só trong ngoaøi tænh tham gia. Ñeå nhaän giaûi thöôûng ñaày vinh döï naøy, «Caûm » ñaõ vöôït qua caùi nhìn ñaày «ñoá kî» cuûa caùc thí sinh khaùc maø tieán thaúng leân buïc vinh quang.    

      Thaùng 12 naêm 2006 tuaàn baùo VAÊN NGHEÄ TREÛ thöïc hieän chuyeân muïc BAØN TROØN VAÊN CHÖÔNG ñeå thaûo luaän veà CAÛM, veà CAÙT DU (vaãn coøn aâm æ dö luaän). Gioáng nhö Hoäi ñoàng Thaåm ñònh giaûi Huyønh Vaên Ngheä, nhöõng thaønh vieân tham döï baøn troøn laø nhöõng caây buùt saùng taùc : Leâ Thieáu Nhôn, Phan Trung Thaønh, Lyù Ñôïi, Jalan Anök, Ngoâ Thò Haïnh, Trieäu Töø Truyeàn, Thanh Xuaân, Buøi Thanh Tuaán, YÙ Nhi, Leâ Haûi, Traàn Höõu Duõng, Vuõ Troïng Quang, Nguyeãn Trung Bình, Ñoaøn Phöông Huyeàn, Thuïc Linh, La Thò AÙnh Höôøng, Voõ Thu Höông, Thu Nguyeät, Leâ Taân, Vuõ Ngoïc Giao, Leâ Haûi, Leâ Vuõ Höông Duyeân, Nguyeãn Baù Vaên, Nguyeãn Tyù, Ngoïc Tuyeån, Kim Loan...      

    Thöïc ra ñaáy laø toaøn boä thaønh vieân treân danh saùch döï kieán. Coù maët thöïc teá chöa ñeán moät phaàn tö. Buoåi hoäi thaûo khoâng mang laïi keát quaû cuï theå naøo ngoaøi böõa tieäc thònh soaïn do giaùm ñoác Khu du lòch Ñaïi Nam – Huyønh Phi Duõng chieâu ñaõi. Vaø noäi dung hoäi thaûo cuõng vaéng boùng treân tôø VAÊN NGHEÄ TREÛ. (Döôøng nhö ñaáy laø BAØN TROØN cuoái cuøng – Kyø 4). Toâi nhôù maõi caùi ñeà daãn gôïi yù thaûo luaän khaù nghieâm tuùc cuûa Inrasra (ngöôøi vaéng maët trong hoäi thaûo). 

         - Thô khoâng caàn kyõ thuaät ? Thô Caùt Du töï taïo coâng thöùc môùi cho rieâng chò ? Coâng thöùc naøy laø gì ? Coù phaûi laø kyõ thuaät ? Haõy daãn chöùng. Minh hoïa.  

        Toaøn boä buoåi hoäi thaûo chæ ñeå laïi cho toâi aán töôïng veà söï phoùng tuùng, ngaãu höùng, söï phaù boû moïi coâng thöùc... Vaø chæ coù theá.     

     Taát caû roài cuõng chìm vaøo laõng queân. Cho ñeán naêm naêm sau. Thaùng 10/2010 “Caûm” moät laàn nöõa ñöôïc nhaéc ñeán qua baøi “Nhöõng aùm aûnh tình yeâu trong taäp CAÛM cuûa Caùt Du”.   

       Coù leõ xin môû ngoaëc ñeå thuaät laïi moät maåu chuyeän nhoû nhö moät ngoaïi ñeà cuûa caâu chuyeän vaên chöông: Trong buoåi giao ban an ninh tö töôûng ngaøy 20/10/2010, moät caùn boä ñaõ haèn hoäc chæ trích.    

      “... Toâi khoâng hình dung ñöôïc ngöôøi ta coù theå duøng hình töôïng con ngöïa ñöïc khi noùi veà tình yeâu, noùi veà ngöôøi yeâu. Ñieàu khoâng theå töôûng töôïng laø noù laïi coù theå ñaêng taûi treân tôø baùo vaên ngheä cuûa tænh. Toâi ñeà nghò...

          Moät caùn boä khaùc ñaïi dieän cho Phoøng PA.25.          “Toâi ñeà nghò caàn coù cheá ñoä lieân heä giöõa BBT vaø Phoøng chuùng toâi trong duyeät xeùt, thoâng qua...” 

         Vôùi tö caùch laø thö kyù toøa soaïn, toâi ñöùng leân giaûi trình vaø hôi coù phaàn khoâi haøi ñeå xì bôùt noä khí. Raèng chuùng ta ñang noùi ñeán moät taùc phaåm ñaït giaûi nhaát Huyønh Vaên Ngheä 2005. Raèng chính toâi, moät thaønh vieân hoäi ñoàng sô khaûo ñaõ xeáp taùc phaåm vaøo loaïi B nhöng noù ñaõ nghieãm nhieân ñaït thuû khoa sau khi phuùc khaûo. Vaø ñieàu khaùc toâi tin neáu laøm cuoäc thaêm doø thì seõ khoâng döôùi 95% (thaäm chí coù theå hôn nhieàu) thí sinh khoâng ñoàng tình vôùi keát quaû giaûi thöôûng. Nhöng khoâng vì theá maø chuùng ta ngaên söï bieåu ñaït naêng löïc tieáp nhaän cuûa moãi ngöôøi.  

        Trôû laïi baøi vieát cuûa taùc giaû Ñoång Ngoïc Chieáu, vôùi ñaàu ñeà treân anh taïo caûm giaùc veà moät baøi vieát, moät phöông phaùp pheâ bình ñaõ vaéng boùng khaù laâu (khoaûng nöûa theá kyû) nay xuaát hieän trôû laïi vôùi Ñoã Lai Thuùy khi pheâ bình veà Hoà Xuaân Höông; Veà taâm thöùc; veà hoaøi nieäm phoàn thöïc, veà nhöõng thò phaïm ma thuaät...  

        Trong toång soá 60 baøi cuûa taäp CAÛM, anh trích daãn: Khaùt khao, Toâi veõ, Canh baïc, Ñoà chôi, Buùp beâ, Öôùc gì, Göông maët tình yeâu, Töø boû. Trong khi muoán nhaéc ñeán Caùt Du, ñieåm ñeán phaàn voâ thöùc ñaõ aùm aûnh nhöõng trang vieát cuûa chò caàn nhaéc vaø phaân tích thaät saâu: Öôùc gì.  

        Öôùc gì anh laø con ngöïa ñöïc cuûa em

Moät con ngöïa ñöïc coâ ñôn chính thoáng

Phaûi roài ! Ngöïa chæ aên toaøn coû

Maø coû laø cuûa trôøi cho aên hoaøi khoâng heát

Theá laø ngöïa cuûa em khoâng phaûi lo ñeán töông lai cuûa caùi daï daøy

Daï daøy – Ñoù laø caùi maø moïi sinh vaät ñeàu phaûi lo

Nhaát laø nhöõng ñoäng vaät cao caáp. Con ngöôøi

Ngöïa laïi coù ñuû söùc ñeå chôû em ñi ñeán cuøng trôøi cuoái ñaát maø khoâng heà meät moûi.

Vì coù em – Cuïc nôï cuûa anh – gaùnh naëng cuûa anh

Nhö taát caû gaùnh naëng khaùc maø loaøi ngöïa thöôøng phaûi gaùnh trong suoát moät ñôøi rong ruoãi cuûa mình.        

  Ñeå ñaùnh giaù caùi “aùm aûnh” chuû ñaïo naøy, Ñoång Ngoïc Chieáu vieát “Caùt Du coù moät baøi thô khoâng ñeà ngaøy thaùng vaø coù mô öôùc laï kyø, öôùc mô moät kieáp thaân ngöïa “Suoát ñôøi bao töû chaïy loanh quanh”. Öôùc mô aáy laïi ñem gaùn cho ngöôøi tình, khieán nhieàu ngöôøi ngoä nhaän khi ñoïc thô Caùt Du – Taùc giaû trích toaøn baøi (chuù thích ca KN) – Lôøi thô khoâng vaàn, khoâng nhòp ñieäu, tieát taáu, cöù nhö noùi, nhö keå moät caâu chuyeän coå tích nhöng sao maø buoàn theá, laän ñaän cuoäc tình vaø laän ñaän möu sinh cho caùi daï daøy, cho cuïc nôï treân löng”.  

        Hoaøn toaøn khoâng coù chuùt lyù giaûi naøo veà caùi haøm aån trong ngoân ngöõ, caùi söï xuaát hieän cuûa voâ thöùc maø chæ laø nhöõng caûm nhaän raát phi loâ gích, ñaày caûm tính “Laän ñaän cuoäc tình vaø laän ñaän möu sinh...”  

                Trong ñeâm thô Nguyeân Tieâu 2008, Öôùc gì cuõng laø moät trong hai baøi thô maø chò “trình dieãn” baèng taát caû caûm xuùc, taát caû ñam meâ. Troâng chò nhö ngöôøi meâ saûng treân saân khaáu.    

      Veát raïn trong taâm trí cuûa chò khoâng laø ñieàu gì khaùc ngoaøi daáu veát cuûa troáng roãng, cuûa huït haãng, raïn nöùt trong cuoäc hoân phoái. Coù theå ñoïc thaáy ñieàu aáy ôû : Ñoà chôi, Em caàn, Veát nöùt ôû chaân töôøng, Khoâng daùm, Veát naùm, Khoâng quen, Taâm söï, Khoâng ñeà, Tình vôi...     

     Khoâng theå tìm thaáy ôû Caûm moät baøi hay moät caâu boäc loä nhöõng hoaøi nieäm, nhöõng xuùc caûm daït daøo, trìu meán, nhöõng khaùt khao yeâu thöông maø chæ coù moät phaàn cuûa saùm hoái, moät phaàn cuûa nhöõng aån öùc, doàn neùn vaø söï thaêng hoa baûn naêng tính duïc, ñeå coù Öôùc gì, Meï tre, coå tích, Meï, Öôùc chi mình laø treû nhoû. Theå hieän roõ nhaát laø ôû : Thít chaët, Em bieát...          Em thít chaët vaøo anh/ Töôûng khoâng gì leøn qua cho ñöôïc/ Vaäy maø/ Coù moät haït caùt ñaõ leøn giöõa chuùng mình/ Haït caùt lôùn thaønh vieân gaïch/ Vieân gaïch hoùa thaønh böùc töôøng/ Böùc töôøng hoùa ra vaïn lyù/ Cöùu em/ Em khoâng caùch gì bíu anh cho ñöôïc/ Em rôi/ Ngaõ phòch xuoáng chaân töôøng.  

        Vaøi trích daãn nguyeân vaên coù leõ caàn thieát nhöng chöa thaät ñuû ñeå tham khaûo treân bình dieän laø vaên baûn ngheä thuaät. Coù leõ caùi chöùc naêng hai maët cuûa tín hieäu thaåm myõ ôû Caùt Du giöõa CAÙI BIEÅU ÑAÏT vaø CAÙI ÑÖÔÏC BIEÅU ÑAÏT giöõa noäi dung vaø hình thöùc giöõa yù töôûng vaø thöïc theå... coøn nhieàu ñieàu ñaùng baøn. Hy voïng vaøo dòp khaùc toâi seõ trôû laïi vaán ñeà vaø baøn luaän saâu hôn. ÔÛ ñaây, toâi chæ muoán nhaân tröôøng hôïp Caùt Du ñeå baøn veà vieäc chuaån bò cho giaûi Huyønh Vaên Ngheä Laàn IV saép tôùi. Vaán ñeà veà HEÄ QUI CHIEÁU. Trong ngoân ngöõ hoïc coù raát nhieàu nghòch lyù. 

         1/- Nghòch lyù ngöôøi thôï caïo thaønh Seville cuûa B.Russele naêm 1918. 

         Ngöôøi thôï caïo thaønh Seville (Taây Ban Nha) noùi “Toâi vaø chæ toâi caét toùc cho taát caû nhöõng ai ôû thaønh Seville naøy khoâng töï caét toùc ñöôïc”.   

       Caâu hoûi ñaët ra: Ai caét toùc cho baùc thôï caïo naøy ? Neáu ngöôøi naøy töï caét toùc cho mình hoùa ra baùc laøm traùi lôøi mình ñaõ tuyeân boá “chæ taát caû nhöõng ai khoâng töï caét toùc ñöôïc nhöng cuõng khoâng theå nhôø baát kyø ngöôøi naøo ñöôïc bôûi vì “toâi vaø chæ toâi môùi caét toùc cho nhöõng ai khoâng töï caét toùc ñöôïc”.   

       2/- Nghòch lyù “Toâi bò treo coå” cuûa Sancho Panza de Cervantes.     

     Moät baïo chuùa muoán gieát cheát nhaø hieàn trieát thöôøng chæ trích veà haønh vi baïo ngöôïc cuûa haén” ta cho nhaø ngöôi noùi moät caâu naøo ñoù. Neáu noùi ñuùng seõ bò cheùm ñaàu, coøn noùi sai thì bò treo coå”. Nghó ngôïi moät laùi, nhaø hieàn trieát noùi “Toâi bò treo coå” . teân baïo chuùa khoâng laøm gì ñöôïc bôûi neáu “cheùm” töùc “haén noùi sai”maø “treo coå” töùc haén noùi ñuùng.  Nhaø vua thì ñaõ tuyeân boá “noùi ñuùng - cheùm” “noùi sai - treo coå”.    

      Treân ñaây chæ laø hai trong soá raát nhieàu ví duï veà nghòch lyù töï qui chieáu trong ngoân ngöõ hoïc. Bao giôø giaù trò veà söï chaân xaùc, moät xaùc tín cuõng ñoøi hoûi moät SIEÂU NGOÂN NGÖÕ laøm heä qui chieáu. Saùng taùc laø moät heä qui chieáu; LLPB laø SIEÂU NGOÂN NGÖÕ laøm heä qui chieáu cho chính noù mơùi thoaùt khoûi nhöõng nghòch lyù quy chieáu maø “CAÛM” chæ laø moät soá nhieàu taùc phaåm rôi vaøo tình traïng aáy. Trong haàu heát caùc cuoäc thi töø lôùn tôùi nhoû, töø trung öông ñeán ñòa phöông cöù theo caùi phöông phaùp baát di baát dòch chuyeån nhöõng caây buùt saùng taùc “coù uy tín” laøm giaùm khaûo. Heä quaû cuûa noù laø moät nghòch lyù laáy heä ngoân ngöõ ñoàng ñaúng laøm söï qui chieáu, thaåm ñònh. Ñoái vôùi hoaït ñoäng vaên hoïc ngheä thuaät chuùng ta  khoâng thieáu nhöõng nhaø lyù luaän pheâ bình, song bao giôø trong caùc cuoäc thi hoï cuõng ñöùng ngoaøi cuoäc. Vaø sau moät cuoäc thi luoân coù nhöõng caây buùt “caän taâm thaàn”, hoang töôûng. Toâi nhôù moät caâu thaät chí lyù nhöng laïi khoâng nhôù xuaát xöù. Toâi khoâng tin coù moät taøi naêng vaên hoïc naøo khoâng yù thöùc ñöôïc thöïc taøi trong cuoäc ñôøi caàm buùt cuûa mình. Nhöng toâi tin nhöõng keû baát taøi thì luoân aûo töôûng veà taøi naêng. Vai troø cuûa SIEÂU NGOÂN NGÖÕ, cuûa nhöõng nhaø lyù luaän pheâ bình laø quan troïng laém chöù./.

K.N (Bình Dương)



NHẠC TÍNH – YẾU TỐ NGHỆ THUẬT ĐẬM NÉT TRONG THƠ MỚI – Bài của Trần Thế Nhân   

     Một trong những thành tựu nghệ thuật của Thơ mới là sử dụng nhạc điệu để biểu đạt tình cảm. Nhạc của Thơ mới là điệu tâm hồn dân tộc quen thuộc phảng phất trong ca dao, dân ca, trong Đường thi qua nhiều thời kỳ, đã ngấm sâu vào máu thịt của bao thế hệ các nhà thơ Việt. Trên nền tảng truyền thống ấy, các nhà Thơ mới đã nhanh nhạy tiếp thu những thành tựu về nhạc tính trong thơ Pháp để làm nên nhạc điệu của Thơ mới, qua thi pháp ngữ điệu của ngôn ngữ Việt.     

      Thơ mới chịu ảnh hưởng của thơ lãng mạn - tượng trưngPháp. Các nhà Thơ mới đã rất dụng công đưa nhạc vào thơ, nhạc làm nền cho thơ, nhạc hòa âm, phối nhịp với giọng điệu thơ, dẫn dắt hồn thơ, thơ đi theo nhạc, điệp trùng những vang ngân qua nhiều giai điệu: Nhạc điệu bằng - trắc theo kiểu thơ Đường thất ngôn, ngũ ngôn; nhạc điệu lục bát của ca dao, dân ca được các nhà thơ tìm cách biến tấu, vắt dòng, ngắt nhịp; nhạc điệu bằng lối dùng từ tượng âm của những từ xướng âm nhạc cổ (hồ, xề, xang, xự...) để lồng ghép vào thơ; nhạc điệu bằng cách xây dựng câu thơ, bài thơ hoàn toàn bình thanh theo kiểu của Bích Khê, Xuân Diệu; nhạc điệu bằng cách điệp âm, điệp thanh, lập lại khổ thơ, vắt dòng câu thơ, v.v...     

   Có thể đơn cử một số trường hợp tiêu biểu về nhạc điệu của Thơ mới:

 - Nhạc điệu bằng - trắc theo lối thơ Đường thất ngôn: “Ai đâu trở lại mùa thu trước / Nhặt lấy cho tôi những lá vàng?” (Chế Lan Viên - Xuân); “Ở đây sương  khói mờ nhân ảnh /  Ai biết tình ai có đậm đà?” (Hàn Mặc Tử - Đây thôn Vĩ Dạ). “Trăng nhập vào dây cung nguyệt lạnh / Trăng thương, trăng nhớ, hỡi trăng ngần! / Đàn buồn, đàn lặng, ôi! đàn chậm / Mỗi giọt rơi tàn như lệ ngân” (Xuân Diệu - Nguyệt Cầm). Tất thảy các chữ 2 - 4 - 6 trong câu đều theo kết cấu hài âm bằng trắc của Đường thi, đó là sự hài âm theo qui ước “ nhị, tứ, lục phân minh”.

- Nhạc điệu bằng cách xây dựng toàn câu thơ, thậm chí toàn bài thơ đều là thanh bằng (bình thanh), như trường hợp các bài thơ: “Hoàng hoa”,  “Tỳ bà” của Bích Khê, “Nhị hồ” của Xuân Diệu. “Hoàng hoa” và “Tỳ bà” của Bích Khê là hai bài thơ khá dài nhưng đều được làm theo thanh bằng của cả bài thơ: “Vàng sao nằm im trên hoa gầy / Tương tư người xưa thôi qua đây / Ôi! Nàng năm xưa quên lời thề / Hoa vừa đưa hương gây đê mê” ...” Ô hay! Buồn vương cây ngô đồng/Vàng rơi! Vàng rơi: Thu mênh mông” (Bích Khê - Tỳ bà), vân vân.

- Nhạc điệu lục bát được Thơ mới biến đổi cách ngắt nhịp hoặc tạo những điệp âm lấp láy: “Trời cao xanh ngắt, - Ô kìa!/ Hai con hạc trắng bay về Bồng lai”       (Thế Lữ - Tiếng sáo thiên thai); “Rơi rơi... dìu dịu rơi rơi/ Trăm muôn giọt nhẹ nối lời vu vơ...” (Huy Cận - Buồn đêm mưa).

- Nhạc điệu được tạo nên bởi sự liên tưởng đến âm thanh của các loại nhạc khí, nhạc cụ. Có thể so sánh chất nhạc của hai bài thơ, thông qua hai đoạn thơ của hai tác giả Huy Cận và Vũ Hoàng Chương. Chẳng hạn trong bài “Nhạc sầu” của Huy Cận: “Ai chết đó? Nhạc sầu chi lắm thế! / Kèn đám ma hay ấy tiếng đau thương / Của cuộc đời? Ai rút tự trong xương / Tiếng nức nở gửi gió đường quạnh quẽ!”, so sánh với nhạc trong  “Say đi em” của Vũ Hoàng Chương: “Khúc nhạc hồng êm ái / Điệu kèn biếc quay cuồng / Một trời phấn hương / Đôi người gió sương”.


Rõ ràng “Nhạc sầu” của Huy Cận làm ta liên tưởng đến nhạc điệu của tiếng “kèn đám ma” ai oán, nức nở của phường bát âm đang trổi lên trong lúc đưa tang; còn “điệu kèn biếc quay cuồng” của Vũ Hoàng Chương là tấu khúc kèn đồng vang lên nơi chốn vũ trường nhập nhoà màu sắc và chếnh choáng men say.    

    Nhiều tác giả sử dụng rất thành công nhạc tính trong Thơ mới. Riêng Vũ Hoàng Chương là người có nhiều dụng công trong việc khai thác các loại nhạc. Ngoài “nhạc tây” trong thơ, ông còn điểm thêm những “nốt” nhạc dân tộc cổ điển tưởng chừng đã đi vào quên lãng, đó là những “xế”, “hồ”, “xang”, “xự” được ông lồng vào để tạo ra một giọng điệu lãng đãng ngất trời, qua những bài “thơ say”: “Hàm ca nhịp gõ khói bay/ Hồ, xừ, xang, xế, bàn tay điên cuồng/ Kiều thu hề trọn kiếp thương! / Sầu cao ngùn ngụt mấy đường tơ khô / Xừ, xang, xế, xự, xang, hồ / Bàn tay nhịp gõ điên rồ khói lên/ Kiều Thu hề Tố hởi em/ Nghiêng chân rốn bể mà xem lửa bùng/ Xế, hồ, xang… khói mờ rung/ Nhịp sầu vươn toả năm cung ngút ngàn.” (Mười hai tháng sáu).   

     Như trên đã trình bày, thi pháp thơ Việt là thi pháp ngữ điệu (inspiration rythmique); nó phù hợp với việc tạo nhạc tính, tạo âm hưởng ngân vang trong thơ. Các nhà Thơ mới rất sành thi luật. Họ muốn thơ mình là tiếng nói vang ngân, da diết. Do chịu ảnh hưởng của thơ - nhạc Phương Tây, nhất là Paul Verlaine, khi nhà thơ này quan niệm: Âm nhạc là thiên khải, trước tất cả mọi thứ (De la musique avant toutes choses), nên các nhà thơ đều ra sức khai thác nhạc tính tối đa. Xuân Diệu là người kiếm tìm thành công nhất về phương diện này. Thơ ông là thơ của cảm giác, phát huy tối đa sự cộng hưởng của các giác quan. Các nhà Thơ mới còn lại cũng có đóng góp rất độc đáo trong việc tạo nhạc tính cho thơ. Đọc thơ họ, ta bắt gặp những âm vang da diết, những trùng điệp ngân rung, những kiểu gieo vần, ngắt nhịp, những trầm bình thanh, những lựa chọn trong việc sử dụng nguyên âm và phụ âm vang. Tưởng như chung quanh ta “khí trời làm bằng tơ”, “Nhị hồ để bốc niềm cô tịch. / Không  khóc nhưng mà buồn hiu hiu”...  Và nhiều, rất nhiều những câu thơ - nhạc vang rung trong hầu hết Thơ mới: “Chị ấy năm nay còn gánh thóc / Dọc bờ sông trắng nắng chang chang” (Hàn Mặc Tử); “Sương nương theo trăng ngừng lưng trời /  Tương tư nâng lòng lên chơi vơi”(Xuân Diệu); “Em không nghe mùa thu / Dưới trăng mờ thổn thức?/  Em không nghe rạo rực / Hình ảnh kẻ chinh phu /  Trong lòng người cô phụ?” (Lưu Trọng Lư).   

     Thơ mới là thơ của những tiết tấu âm vang, của những con chữ biết hát ca và trò chuyện, thơ của sắc màu rộn rã dù bàng bạc trong nó “nỗi buồn thế hệ” của một thời đi qua không trở lại. Họ chịu ảnh hưởng rất nhiều của các nhà thơ Pháp, nhưng ảnh hưởng sâu đậm nhất là ở Baudelaire với quan niệm về sự tương hợp của các giác quan (correspondances des sens). Hương thơm, màu sắc và âm thanh cùng nhau tương hợp (Les parfums, les couleurs et les sons se répondent). Nhạc - thơ xuất hiện trong tương hợp ấy nên nó rất đẹp, lung linh, kỳ ảo, lưu giữ lâu bền chất thơ trong lòng người, nhạc hoá hồn thơ, thông qua cách kiến trúc câu thơ đầy nhạc, đầy âm vang...tất cả được hòa quyện, chuyển hóa trong nhau để tạo thành một thế giới nghệ thuật, thế giới của sự tương hợp giữa âm nhạc, màu sắc, hương thơm và cảm giác vang vọng, u sầu, trước hết của chính người thơ, và sau đó, vươn đến tha nhân, để vẫy gọi những tấm lòng đồng điệu, tri âm, tri ngộ. Tất nhiên, đã là thơ, theo truyền thống thì hầu hết đều mang trong mình yếu tố nhạc, nhưng nhạc trong Thơ mới được rất nhiều nhà thơ dụng công đưa vào, xem nó như là một nét thi pháp nổi trội, gắn liền và xuyên suốt toàn bộ tiến trình Thơ mới.

T.T.N (Thừa Thiên Huế)


Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét