CHÙM THƠ LÊ THIẾU NHƠN


                                                   Nhà thơ Lê Thiếu Nhơn
Nhà thơ LÊ THIẾU NHƠN
Tên thật: Lê Thiếu Nhơn
Sinh năm: 1978
Hiện ở Quận Gò Vấp, TP.HCM
Tác phẩm đã xuất bản:
*Bài ca phía mặt trời (1997)
*Dốc gió (1999)
*Phố tình riêng (2004)
*Trong bóng người xưa (2006)
*Những người lãng mạn giữa đô thị (2006)
*Người Việt biết đùa (2006)
*Bản tường trình giấc mơ đi vắng (2009)
*Thi ca nết đất (2011).



BA ĐOẢN KHÚC CHO MỘT NGƯỜI

1.

Anh nhớ cả buổi chiều hôm ấy nhờ một khuôn mặt
Một khuôn mặt đang cười xào xạt cỏ cây
Em đứng lẫn vào ngọn gió cuối mùa thao thức
Để bầu trời Bảo Lộc muộn giăng mây
Đôi môi anh gặp, tiếng hát anh cầm
Sao không tin tình yêu có thật
Em đợi gì đường xa đèo dốc
Đã tưng bừng hoa cẩm chướng hoàng hôn
Xin ở lại đây một cơn mưa cũ
Áo em về bay ngược niềm thông xanh!

2.

Anh không bỏ cuộc
Anh chọn cách khác để yêu thương
Một mái nhà em không đến ở
Một dòng sông em không trở về
Một ngọn đồi trắng xóa gió ban mai
Cuộc sống mang cho anh quá nhiều nghi ngờ
Chỉ phía riêng em không cần tự vệ
Chút niềm tin bé nhỏ không thể giữ chân người muốn xa nhau
Vẫn đủ anh ngồi mong ngóng đôi mắt buồn chiều tắt nắng
Nếu em lẻ loi bước qua ngày giá lạnh
Thì cô độc trong anh tăng gấp vạn lần.

3.

Ngay những vết bụi dưới gót giày anhcũng có ẩn số con đường
Làm sao biết lúc này em nơi nào lặng khóc
Hạnh phúc vốn rất mong manh trước khi hai ta cách mặt
Và thương nhớ mỗi ngày cứ bấp bênh thêm
Anh đã thức trắng nhiều đêm
Viết hàng trăm câu thơ có thể em không bao giờ đọc
Anh lo một đợt gió trái mùa, một trận mưa bất trắc
Em nhỏ nhoi giữa thị phi phố phường
Tha lỗi cho nhau
Chuyến xe đong đưa nẻo người toan tính
Anh thắp ngọn đèn miền khuya khoắt xa em!



THẢNG THỐT NGOẠI Ô

Một tàu cau sắp rụng nói gì với trời xanh
Ngoại ô cũng tĩnh lặng, heo may cũng tĩnh lặng
Những mùa xưa thăm thẳm đã chia lìa
Tiếng chim kêu mải miết phía tường rêu
Mặt người đôi khi cô đơn hơn mặt đất

Tôi học cách buồn theo vạt khói dần xa!


BIẾN KHÚC TÌNH

Viện trợ khẩn cấp một niềm thương
Cố tình xua đuổi một cảm giác
Tôi tìm em cực nhọc thị thành
Có khi nửa đêm không dám tin bóng tối
Có khi danh lợi rối bời vẫn dấn bước bôn ba
Em chưa hề chối từ
Tôi chưc hề bỏ cuộc
Một miền hư ảo đã thẳm sâu
Một lời nguyện cầu đã lạnh buốt
Như cánh chim quen giam cầm lồng chật!


THƠ MẮC CẠN

Sợ đất đai khô cằn, cỏ dại đã ra hoa
Sợ lòng mình bơ vơ, tôi làm thơ ngợi ca trời rộng
Ngỡ được gửi một mắc lưới đến hy vọng thuyền chài
Nào hay phải góp cho trùng khơi một con sóng!


VƯỢT THOÁT

Có khi tàn một giấc mơ
Tôi nhận ra nhiều người đang sống trong mộng ảo
Tôi đắn đo không nỡ lay động họ
Vì chính mình cũng không chịu nỗi khổ đau!

Lê Thiếu Nhơn
(Nguồn: xuannghiaduong.net)

Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét