KHÔNG THỂ! – Thơ Mạc Minh





Ai cũng sinh ra từ làng từ đất
Có Đình, Chùa, Am, Miếu
 để hành hương
Ai đã từng nghe
 những câu hò nhịp võng yêu thương
Tiếng ầu ơ lời mẹ ru một thuở


Ai cũng từng vấn vương mắc nợ
Với ao làng, nương rẫy, đồng chua…
Gió mát trăng thanh
 tiếng sàng sảy, chày khuya…
Hò đối đáp trai lực điền giao duyên gái nõn

Giếng đầu thôn mát trong ngon ngọt
Hàng tre đầu làng kẽo kẹt đẩy đưa
Những cụ già cầm quạt nan nằm trên võng ngủ trưa
Gió mơn man mang hương đồng về khắp lối

Ai đi xa đã một thời nông nỗi
Để bây giờ
 không thể... 
với ngàn sau…
M.M
Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

2 nhận xét:

  1. Bài thơ mộc mạc ngôn từ nhưng có sức lay động bởi tâm tình rất chân chất, lắng sâu.
    Mình thích câu kết đầy dư ba :
    Ai đi xa …đã một thời nông nỗi
    Để bây giờ không thể!... với ngàn sau!…

    Trả lờiXóa
  2. Cảm ơn TẠ HOA đã có lời động viên, chúc Tạ Hoa sức khỏe, hạnh phúc.

    Trả lờiXóa