(Chút tâm cảm gửi Huỳnh Vân Hà*)
Không phải để so sánh
Thực tế bạn cao hơn tôi một cái đầu
Ít ra là khoản chữ Hán được học từ để chỏm
Ít ra là khoản nhiệt tình với thân bằng quyến thuộc hương lân
Ít ra là khoản lặng lẽ cười mỗi khi ai đó gạt chân
Vừa gượng dậy đã xuýt xoa cho người lâm nghịch cảnh
Thực tế bạn quá nhiều ưu điểm
Quá nhiều thứ khiến tôi phải ngước nhìn
Hơn cả hy vọng, tôi tin cái đẹp cái hay luôn được giữ gìn
Nhưng nhiều khi tin cũng chỉ để mà tin
Cuộc sống vô cùng khắc nghiệt
Người tốt rủi ro gấp bội kẻ thường
Chiều nay lặng lẽ nhìn vống ra góc vườn
Một chiếc lá dở xanh dở vàng lửng lơ mạng nhện
Đung đưa gió mơ hồ nỗi lo
Mơ hồ xót xa định mệnh
Lung lay lúc lắc
Bao giờ lá rơi?
Vẫn biết lo không thấu đất xót chẳng thấu trời
Như mưa nắng việc gì đến sẽ đến
Nào ai thoát vòng sinh-lão-bệnh…
Sao lòng hoa lá tả tơi
Xuân đã mùa
Sung mãn đã hơi
Nỡ nào bạn ơi, thở mệt
Đất tốt xấu vẫn là đất chết
Người thực hư mấy thuở luân hồi?
18.01.2012 - 24.02.2013
Nguyễn Ngọc Hưng
* Bạn Huỳnh Vân Hà vừa qua đời vào sáng nay, 10.05.2013

0 nhận xét:
Đăng nhận xét