THẾ LÀ EM KHÔNG TRỞ LẠI – Thơ Hồ Thanh Ngân



THƯ RIÊNG

Thế là em không trở lại
chỗ ngồi xưa còn một mình tôi
căn phòng nhỏ nhốt khoảng không yên lặng
tôi hoài nghi và hi vọng mãi thôi

hoa phượng đỏ (chắc nỗi lòng tôi đấy!)
vạch lên trời những chấm son
lời nông nổi đã cũ
bồi hồi theo gió rơi nhiều hơn

lá thư chỉ gởi trong tâm tưởng
nên trái tim không thể tự tìm đường
em ra đi không trở lại
chỗ xưa ngồi giữ nỗi nhớ chung
17/6/1998



VỀ TRƯỚC TRỜI MƯA

biết có về trước trời mưa? 
con đường ngang qua trường xa quá
phố đúng hẹn đợi bàn chân vội vã
dẫm lên khoảng ngày nắng - mưa

có về kịp trước khi mưa trút? 
hay áo em thư thả với nắng chiều
mùa bây giờ rơi nhiều nước mắt
bàn chân ơi! cứ bước về chiêm bao
16/9/1998


TRƯA Ở ĐÌA VẠN NINH
Một buổi trưa như từng buổi trưa
tiếng gà nghe heo hút quá
cây yên lặng núi không gió thổi
buổi trưa như chìm vào xa xưa

trời xanh mang nỗi niềm thắc thỏm
biển kia ồn ã đến lạnh lùng
nhờ những đêm khó ngủ
mà hiểu chiều sâu thẳm ngọn đèn

những khuôn mặt rám nắng
những bắp tay căng chắc
những đôi mắt cười thật hơn môi cười
nhờ họ tâm hồn tôi giàu lên
6/2/1998


THƯƠNG NHỚ THỜI VU VƠ
tôi mắc cỡ dùm bài thơ tình mười sáu tuổi
gởi cho em còn vụng dại đến giờ
thấy ánh mắt bạn bè sau tờ thư cũ
em mang tiếng cười rúc rích giấu vào đâu?

mùa hạ thả xuống dăm nỗi buồn 
mắc nợ nghìn tiếng chuông đỏ chói 
dửng dưng trước lời tỏ tình quá vội 
lá thuộc bài biêng biếc xanh

tình yêu không có lời 
vụng dại không có tên
tôi đóng đinh vu vơ vào tiềm thức 
mỗi mùa hè thương nhớ gỡ ra xem
1998

Hồ Thanh Ngân (Cà Mau)
Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét