CON ĐƯỜNG TỪ TRÁI TIM ĐẾN BÀN TAY - Tạp bút Phạm Minh Hiền



 Kiên Giang ngày về, hôm nay tôi sẽ về ngang ngôi trường cũ, về lại mái nhà thân thương nơi ấy đã có rất nhiều yêu thương của một người Bố, người thầy dành cho tôi, dành cho một miền tuổi thơ trong sáng. Bàn làm việc của Bố(*) vẫn còn đó, những cuốn sách, những cuốn giáo án cũ vẫn còn đó, nhưng Bố đã đi, đi mãi vào trong tôi, nơi ấy Bố vẫn hằng ngày dạy dỗ, sẽ không có thêm một lần chia ly nào nữa.
 Cũng như bao tuổi thơ khác, cũng như bao niềm mơ ước, tôi cũng mong được cắp sách đến trường để được gieo vào những khát vọng của cuộc đời. Người đem đến cho tôi những ước mơ trong sáng đó là một người Thầy, người Bố đã vun trồng nên tôi. Một con người tưởng chừng như dừng lại, đứng yên đó để nhìn cuộc sống cứ hối hả trôi đi .
  Khi tôi còn bé, vẫn còn ấm áp trong vòng tay mẹ, mẹ đã mang tôi đi đến một quê hương mới. Cứ tưởng nơi ấy sẽ có những “chùm khế ngọt” để tôi trèo hái, để tôi lớn lên bên mẹ mỗi ngày như bao tuổi thơ khác. Thế nhưng, Mẹ đã vĩnh viễn ra đi khi tôi lên sáu. Ngày Mẹ lâm chung, tôi vẫn nhớ như in từng lời thều thào của Mẹ nói với Bố. “Anh Dũng à, nơi đây tôi chỉ có anh là bạn thân nhất, tôi xin gửi thằng Hiền cho anh, xin anh hãy nuôi nó lớn lên thành người tốt.” Tôi thấy mắt Bố nhòe đi vì có nước, Bố gật đầu rồi nắm chặt tay Mẹ. “Chị cứ yên tâm..” Bố vẫn còn hai anh là con của Bố, một anh đang học lớp mười, một anh lớn hơn tôi hai tuổi. Đến giờ tôi mới thấu hiểu, để nuôi nấng ba người chúng tôi không hề đơn giản với một người thầy giáo dạy toán, lý, hóa ở một trường bổ túc văn hóa của tỉnh, có lúc dường như trong nhà không còn gì để ăn. Nhưng Bố vẫn gồng gánh vừa là Bố, là Thầy, là Mẹ để nuôi dạy ba anh em.
 Ngày tôi vào lớp một, Bố dạy từ rất sớm, nấu cho tôi tô mì, nấu cho chai nước mang theo… đoạn đường từ nhà đến trường chỉ gần một cây số, nhưng sao hôm ấy tôi thấy nó xa quá, thấy sợ lắm , cái cảm giác ngày đầu tiên đi học mà. Tôi ngồi phía sau tay ôm chặt Bố cứ rúc rích khóc. Bố nắm lấy tay tôi dẫn vào lớp, Bố nói “ráng học nghen con, ngồi im lặng nghe cô giáo giảng bài, không được khóc, con trai khóc là kỳ lắm”. Đó là những bước đi đầu tiên của cuộc sống mà Bố đã dìu dắt tôi. Cuộc sống cứ thế mà êm ắng trôi đi, khi tôi bắt đầu lớn lên Bố vẫn thường dạy ba anh em tôi rằng ,“các con sống phải biết chia sẻ và yêu thương, hãy cho đi bằng tấm lòng với những gì mình có thể rồi các con sẽ nhận được cái quý giá hơn cái mà các con đã cho đi. Các con phải im lặng và bình tĩnh trong lúc nóng giận, làm được điều đó các con sẽ chiến thắng được thể xác và bình yên trong tâm hồn”. Những lời dạy của Bố cứ như thế mà in sâu, in sâu nó giống như rất nhiều hạt giống được gieo trong tôi, sẽ nảy mầm rồi thành cây, một rừng cây, tồn tại rất lâu.
 Ngày ấy tôi vẫn thường ao ước được một ngày ngồi dưới lớp nhìn Bố mình giảng bài. Đến năm học lớp mười hai thì niềm ao ước của tôi được chạm đến. Mái tóc thầy đã bạc đi rất nhiều, mắt thầy đã sâu đi nhưng thầy vẫn đứng đó hằng ngày, truyền dạy cho chúng tôi những công thức, những nguyên tố, những phản ứng hóa học… thế nhưng có một công thức không chỉ ở trên lớp mà ngay cả ở nhà, thầy vẫn dạy và dạy tôi hằng ngày là sống yêu thương, chia sẻ, sẽ có những thành quả rất hạnh phúc. Đó là công thức, là cách sống cao đẹp nhất của mỗi người, đã dần thấm đậm trong tôi ở cái tuổi được gọi là đẹp nhất đời người
 Ngày tôi khăn gói lên đường để nuôi dưỡng những ước mơ. Bố tiễn tôi đi với những lời dặn dò, “con đường xa nhất của mỗi người là con đường từ trái tim đến bàn tay, con phải học tốt, cố gắng sống tốt, như thế con đã báo hiếu được với mẹ, con đã trả ơn được cho Bố”. Chiếc xe dần đưa tôi đi xa, tôi thấy Bố vẫn đứng đó cứ dõi theo.
 Ngày nghe tin Bố bệnh nặng, tôi tức tốc từ Sài Gòn về Kiên Giang. Chỉ có hai ngày ở bên Bố, tôi chưa kịp làm gì cho Bố, tôi chỉ thấy Bố khóc khi nhìn thấy tôi, tôi không biết đó là giọt nước mắt tiếc nuối hay hạnh phúc. Nhưng giọt nước mắt nào đều có ý nghĩa thiêng liêng, là động lực để tôi tiếp tục con đường mà Bố đã dạy.
 Ai cũng có một hoàn cảnh sống khác nhau, môi trường sống xung quanh cũng là một yếu tố tạo nên bản chất của con người. Có thể tôi là người may mắn khi gặp Bố, có lẽ giờ đây Bố, Mẹ tôi vui lắm, nhưng niềm vui ấy sẽ không hiện diện nơi đây hay một ở thế giới nào đó. Tôi cảm nhận  được niềm vui ấy đang ở một “cõi” nào đó trong tôi.

Phạm Minh Hiền (TP. HCM)



         (*)Thầy HÀ ANH DŨNG, giáo viên Trung tâm giáo dục thường xuyên tỉnh Kiên Giang, thầy mất ngay 27/2/2007
Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét