*Kỷ niệm 20-11
Tôi lại đặt vào chiếc hộp xinh xắn
Chiếc hộp ngày xưa lần đầu tiên tôi được tặng
Chiếc cà vạt dễ thương từ cô học trò nhỏ
Bao năm rồi không còn nhớ
Một viên phấn màu hồng
Đây là viên thứ năm
Đủ năm màu xanh vàng hồng đỏ trắng
Những viên phấn đã cùng tôi đi qua mưa nắng
Tình yêu của một thời
Luôn thao thức không thôi
Bên đám học trò hồn nhiên buồn vui vô cớ.
Tôi tự dặn mình mỗi năm nếu mình còn thở
Đặt vào chiếc hộp một viên phấn khác màu
Để nhớ mái trường từng chiếc ngói lao xao
Để nhớ bao mùa cây phượng già thay lá
Tiếng chim gù trên cành xoan kêu rất lạ
Học trò tôi ngày ấy mấy đứa được làm quan
Mấy đứa một đời cơm áo lang bang
Viên phấn màu hồng mang nỗi nhớ trong tôi
Hãy ngủ yên trong ngăn đời đi nhé
Giữ cho tôi một tình yêu dù rất nhẹ
Có ngày xưa cùng chung bước đến trường.
Nguyễn An Bình (Cần Thơ)

"Những viên phấn đã cùng tôi đi qua mưa nắng
Trả lờiXóaTình yêu của một thời
Luôn thao thức không thôi.....
....Học trò tôi ngày ấy mấy đứa được làm quan
Mấy đứa một đời cơm áo lang bang....
Phải yêu thương và trăn trở với nghề lắm thì mới có những câu thơ như thế này, tấm lòng của Thầy thật bao la và đáng trân trọng !!!
Viên phấn của Thầy sẽ mãi mãi tươi hồng !!!
Tác giả đã viết bằng cảm xúc nên gợi cảm xúc dạt dào từ người đọc. Bài thơ khiến Mây nghĩ đến hình ảnh một người thầy đáng kính và tình yêu đầu đời trong sáng được đan xen với tình yêu mái trường, học trò thân thương. Mây thích nhất khổ thơ nầy
Trả lờiXóaTôi tự dặn mình mỗi năm nếu mình còn thở
Đặt vào chiếc hộp một viên phấn khác màu
Để nhớ mái trường từng chiếc ngói lao xao
Để nhớ bao mùa cây phượng già thay lá
Tiếng chim gù trên cành xoan kêu rất lạ
Học trò tôi ngày ấy mấy đứa được làm quan
Mấy đứa một đời cơm áo lang bang...
Rất vui khi anh Tiến và chị Mây đã đồng cảm và chia sẻ. Chị Mây ơi! tôi và chị đã rời nghề dạy bằng sự thanh thản khi đã xong nghĩa vụ của mình. Chúc chị vui nhiều nhân ngày 20-11 chị nhé. Nguyễn An Bình
Trả lờiXóa