NHỮNG NGÀY ÁP THẤP - Tản văn Lê Thanh My*



                                                                        
 Trên đài vừa báo tin ngày mai có bão thì chiều nay những đám mây đã lao xao di động và bắt đầu chuyển sang màu trắng đục như khói. Tôi ngồi nơi căn gác, cảm giác như xung quanh mọi vật cũng đang co rúm lại bởi một phản xạ được báo trước. Mưa rơi, gió lạnh là cái người ta có thể nhìn thấy, sờ nắm hay cảm nhận được từ nơi giác quan, còn nóng lạnh trong lòng xuất phát từ đâu?.Ừ, thì chắc cũng tự trong lòng người! Mỗi khi áp thấp tràn về, gió mưa chưa kịp chạm đất thì da người đã se se. Nghe tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái nhà, lại thèm cảm giác được thu mình bên bếp lửa để hơ bàn tay trên than hồng, thèm ly trà thơm bốc khói, thèm được rúc mình trong gối chăn để mơ màng… Mưa làm ướt đẫm không gian, lạnh lẽo và yên ắng làm cô đặc ký ức, hiện rõ mồn một trước mặt tôi là vài khoảnh khắc khó quên, những gương mặt đã đi qua cuộc đời mình, cho dù trong giây phút ấy tôi cố tình níu giữ thì nó cũng sẽ trôi tuột một cách vô vọng. Gió bão ít khi làm khó dễ vùng Nam bộ nhưng lại luôn đùa nghịch với thắt ruột miền Trung. Mảnh đất này hằng năm phải gánh chịu nhiều vất vả nhưng vẫn kiên cường chống chọi. Đồng bằng Nam bộ ít khi có bão, còn gió thì chỉ liu riu lất phất. Gió bạt qua mặt sông chỉ đủ sức gợn thành những con sóng lăn tăn ngúng nguẩy, lúc giận dỗi thì nó láo táo giật tung vài mái lá nhà quê vốn lơ ngơ lóng ngóng, chẳng thiết chuyện buộc ràng. Thế nhưng, mỗi khi trời sập tối thì mọi người lại gióng mắt về hướng tivi chờ tin thời sự. Họ lo lắng chuyện gì? Họ sợ hãi điều gì? Người miền Trung ơi có biết không? Áp thấp vào mùa là lúc sông nơi đầu nguồn cũng vừa mở ngõ, nó thả từng luồng cá về với ruộng đồng. Cá Linh mới đẻ ở biển hồ nhỏ chỉ bằng trứng nước, nó vừa trôi vừa lớn phổng phao từng ngày. Ngày lạnh, ngồi trước mẻ cá kho tiêu thơm nồng, rổ rau đồng đạm bạc, bát canh chua bông súng điên điển bốc khói là hạnh phúc đã lên ngôi. Giông tố, lốc xoáy, bão cấp 10,11... đối với người đồng bằng Nambộ tưởng như chuyện của ai ở đâu xa lắc, vậy mà nó ám ảnh trong tâm trí mỗi người. Đêm lạnh, khẽ bật radio nằm nghe tiếng hát nỉ non, bài ca Thương về miền Trung lúc này buồn thương đứt từng đoạn ruột.
 Thì ra, sự rịt ràng của kiếp nhân sinh vẫn luôn tồn tại. Áp thấp dù có dữ dội thế nào thì cũng sẽ khiến lòng người gắn chặt với nhau hơn. 

Lê Thanh My 
 (*Nhà thơ Lê Thanh My, hiện là Phó Chủ tịch Hội VHNT tỉnh An Giang, Tổng Biên tập Tạp chí Thất Sơn)
Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

2 nhận xét:

  1. Những ngày áp thấp đã qua. Tiết đông đang hối hả tràn về cùng heo may. Mùa xuân rồi sẽ nối liền trong vòng tay ấm áp của ba miền. Mong rằng bạn bè văn nghệ sẽ có thêm nhiều niềm vui trong năm mới. Hương quê nhà chắc chắn sẽ là sợi dây nối kết những tấm lòng với nhau.

    Trả lờiXóa
  2. Chào Lê Thanh My,
    Mình cũng hy vọng đến một ngày nào đó, HQN sẽ có sự kết nối vững chãi hơn. Chúc bạn sức khoẻ và giàu sức sáng tạo.

    Trả lờiXóa