Ôi tình yêu như cây thông thèm hút nước
Rễ đâm dài thườn thượt những cơn mê
Anh nhặt ngày sau, lá đau ngày trước
Đã rụng vàng từ lúc em đi…
Rụng vàng theo nước mắt biệt ly!
Đất thành thơ và người thành tri kỷ
Cây vây rừng, đá xây từng… huyền bí
Hy vọng thành điều kỳ lạ hóa nhân tâm
Người bồng con đứng đó lặng câm
Hóa đá một vùng trời nông nổi
Định vị một tình yêu âm thầm không biến đổi
Trái tim xanh, xanh giữa những kiếp người
Bên rừng cây, mây không khóc, không cười…
Mà trùng trùng ứa lệ
Hy vọng thành sông, sông dồn cửa bể
Người về sương khói vẫn nghìn năm
Anh đợi em từ hơi thở xa xăm
Từ góc trời cách biệt
Anh đợi em… chiều thu về mắt biếc
Bên gốc thông già thườn thượt những cơn mê.
Viễn Trình (Bình Định)
Anh đợi em… chiều thu về mắt biếc
Bên gốc thông già thườn thượt những cơn mê.
Viễn Trình (Bình Định)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét