VẪN YÊU NGƯỜI... - Thơ Nguyễn Đức Phú Thọ


Nguyễn Đức Phú Thọ
- Sinh ngày: 09/09/1989
- Hiện sống và viết ở An Giang.
- Giải thưởng VH: Báo Mực Tím, Hoa Học Trò, Bút Hoa, Thơ Bút mới – báo Tuổi Trẻ…
- Đã in: Tập thơ “Nỗi buồn đập cánh” (2011)
     
Tìm

Ta đứng lại phía mây trời gió lộng 
Tìm mùa thu lấp lửng chân đồi 
Em khóc giữa đêm tràn thác đổ 
Miền trăng nào đau đáu lên ngôi?
Ta tìm mãi lá thư màu đã cũ 
Mà tình yêu vẫn mới như vừa 
Em là cánh hoa đời khép – mở 
Làn hương về neo những đêm mưa.
Ta tìm mãi chiếc hôn đầu gãy vụn 
Giọt môi xưa khát lửa mơ màng 
Ôi, những giấc mơ dài quá đỗi 
Mùa thu vừa xiêm áo sang ngang…
Ta ở lại phía mây ngàn gió rộng 
Tìm gọi tên quên nhớ bên trời 
Như chiếc lá đứt lìa cuống mỏng 
Vẫn yêu người trong lúc đang rơi…

Vọng 

Đêm nay lạnh về chầm chậm
Gió nghiêng một góc con đường
Áo mùa đông không đủ ấm
Mơ hồ lạc giọng trong sương
Hàng cây đầm đìa nỗi nhớ
Gió mưa phủ khắp chân đồi
Biết làm sao mà níu giữ
Mỏng manh một sắc hoa tươi?  
Quán nhỏ lửa nồng mắt củi
Chìm bao tiếng thở xa xôi
Ngỡ giữa ròng ròng khói trắng
Buồn vui cứ thế qua đời
Đêm nay lạnh tràn chầm chậm
Bóng người khuất giữa nẻo cao
Tháng năm dài cơn gió mỏng
Vọng về từ những lao xao…


                         
Quán Khói. 
                                    Đà Lạt, cuối năm.


Mắc nợ phù sa 

Người già  quanh tôi luôn hoài niệm về những cánh đồng 
Dẫu hạt lúa trả công họ bằng đời người nước mắt 
Lũ quét qua đêm sáng ngày tay trắng 
Buổi gió sương ghìm nén niềm vui. 

Cha tôi  
Trùi trũi ngực trần 
Manh áo mỏng bốn mùa không kết nút 
Từng giọt thời gian… 
Bao giọt thời gian rắc mùa lên tóc? 
Luống cày đi lấp bóng bàn chân 
Những mặc cảm chữ nghĩa neo vào giấc mơ con trẻ. 

Tôi cúi xuống  
Nơi gót chân tím bầm rịn rơi dáng mẹ 
Râm ran nhịp trầm trứng nước Âu Cơ 
Tôi bắt gặp 
Những người đàn bà quẩn quanh  
Nhìn ngóng sao trời đếm đong lụt hạn 
Thuyền duyên neo không kịp chọn bến đời. 

Đã bao lần  
Tôi quỳ trước bãi mộ hoang phủ dày đặc cỏ 
Trước những tiền nhân khai sáng đất đai gieo trồng giống má 
Trước những phận người chưa lần hưởng trái sinh thành  
Đã lấp vùi thân thể mình vào cát. 

Cánh cò chở ước mơ chưa rạng 
Bão đời làm chống chếnh câu thơ 
Đêm đỏ mắt phù sa nhót mình mắc nợ…

Nguyễn Đức Phú Thọ (An Giang)
Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

5 nhận xét:

  1. Đọc những câu thơ của Nguyễn Đức Phú Thọ, tôi rất thích. Còn trẻ mà viết tốt thế. Hy vọng sẽ còn đọc những bài thơ hay của bạn.

    Trả lờiXóa
  2. Tương đối đẹp trai, thơ hay. Tôi từng nói chuyện với bạn này tính cách khá trầm nhưng là người biết chuyện, sâu sắc. Mong bạn sẽ vững tay bút để viết ngày một hay hơn.

    Trả lờiXóa
  3. Chị thích nhất bài Mắc nợ phù sa!

    Trả lờiXóa
  4. Tối qua mình cùng mấy người bạn dự đêm nguyên tiêu ở bảo tàng tỉnh, ở phần tọa đàm giao tác giảmình thực sự ấn tượngvà xúc động với bài thơ "nhà" của Thọ, bạn hãy chia sẻ với mọi người bài thơ này nhé!

    Trả lờiXóa
  5. Xin cho Thọ được gửi lời cảm ơn chân thành và trân trọng trước những động viên, chia sẻ của quý anh, chị, bạn thơ. Thân chúc mọi người một năm mới nhiều sức khỏe, hạnh phúc và sáng tạo.

    Trả lờiXóa