Ngậm ngùi suốt quãng đường dài
Nỗi đau quằn vào tận cùng cảm xúc
Núi thương đời vượt mây
Mẹ thương con neo ca dao vào giấc ngủ vùi
Cái tôi săn bắt tím tái hai người
Chạy mãi chồn chân
Xin lỗi con yêu! Mẹ phải dừng.
(Rỉ nỗi đau thành giọt!)
Mộng đời trắng như mây trên tóc mẹ
May cho con áo trắng tinh tươm
Không may nỗi cuộc đời lành lặn!
Mưa…
Rồi tạnh.
Mẹ ôm con vào lòng
Xin lỗi con yêu!
14/11/2013
Lâm Trúc (An Giang)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét