SƯ PHỤ - Truyện ngắn Lê Quang Trạng

Cây bút trẻ Lê Quang Trạng

Gia đình nó thuộc dạng nhà “giàu”. Nó là con một nên được cưng như trứng mỏng. Nếu kể trong nhóm bạn “thượng lưu” thì nó là số một. Giàu số một, ăn xài số một, quậy số một và… học dở cũng số một. Tuy thế nhưng không thằng nào trong nhóm dám khi dễ nó. Nó là một đứa “chọc trời khuấy nước” từ hồi còn nhỏ. Đến nỗi nó tên thật là Lê Đại Quân mà bạn bè toàn kêu nó là “Lê Đại Quậy”.

Cha mẹ nó đi làm xa, nó ở nhà với ông bà nội. Ông bà nó cũng lớn tuổi đâu thể nào quản nổi thằng cháu khỉ khọt như nó. Nó quậy đến nỗi ai cũng biết danh. Ngay từ khi mới học lớp một nó đã dám giấu dép cô giáo. Lên tới lớp sáu nó dám một mình đánh ba thằng bằng tuổi nó gãy răng…

 Sau khi thằng anh họ của nó ở quê “lỡ” đi cưới vợ. Nó cũng thấy nôn nao. Lớp chín, gần thi chuyển cấp. Nó không quậy dữ dằn như xưa. Thấy cũng mừng, ai ngờ đâu một buổi chiều, cha mẹ nó đi làm vừa về tới nhà, nó kêu cha mẹ và ông bà nó vào bàn giữa ngồi nói chuyện. Nó nói thẳng:
-         - Con muốn cưới Hương là vợ ngay lúc này?
Nó nói một câu trắng nhách, khuôn mặt ông bà nó cũng trắng nhách. Riêng mặt cha mẹ nó thì xanh lè. Chẳng ai nói nên lời. Tối đó cha nó kêu nó lại:
- Con còn nhỏ lắm, nghĩ tới việc cưới vợ gả chồng chi. Mà ai đâu đi cưới vợ cho con mới có mười lăm mười sáu tuổi. Con cố gắng học hết đại học đi rồi cha mẹ cưới vợ cho con.
Nó nói “không!” rồi bỏ về phòng một nước một.

Đêm đó nó xách ba lô quần áo, đu cây ăng ten xuống đất rồi bỏ nhà đi. Nó định tới nhà Hương nói chuyện nhưng nhà nhỏ Hương khó lắm, nhỏ cũng đâu có nói là nhỏ yêu nó đâu. Lỡ tới đó làm phiền nhà người ta, Hương sẽ buồn nó rồi sao? Nó quyết định không đến nhà Hương lúc này. Nó lang thang khắp nơi, nó thiếp mắt một tí ở góc công viên rồi giật mình tỉnh giấc, nó lại đi tiếp. Sáng sớm nó đón nhỏ Hương ở đầu ngõ. Chận xe nhỏ lại nó nói:
-          - Quân bỏ nhà đi bụi nè! Hương thấy không?
Nhỏ Hương trố mắt nhìn nó:
-         - Sao vậy Quân? Quân về nhà đi học đi. Đi bụi vậy khổ lắm đó biết không?
-         - Không! Quân không về? Khi nào cha mẹ Quân đồng ý cưới vợ cho Quân thì Quân mới về.
Nhỏ Hương cười híp mắt:
- Trời! Thôi Quân về nhà đi. Không có nhỏ con gái nào chịu lấy thằng Quân quậy mà học dở gì đâu. Quân về nhà đi, đi học lại, cố gắng học giỏi là người ta chịu liền…
Nó khoái chí:
- Thiệt vậy hả? Sao không nói sớm. Vậy Quân về nhà nha! (Nó cứ nghĩ nhỏ Hương đã hiểu tình cảm của nó và đã ra điều kiện đồng ý nó).

Nó về nhà, chun vào phòng đánh một giấc trong khi cha mẹ nó đi tìm nó đỏ trời. Đến khi phát hiện nó thì cả nhà mới thở phào nhẹ nhỏm. Cứ nghĩ ông con này đang quậy một trò nào đó như mọi khi mà thôi. Không ai nghĩ nó đang muốn gì.

Nó cố gắng lắm mới đậu vào lớp mười với số điểm cao hơn điểm sàn không phẩy hai mươi lăm điểm. Hình như nó có cố gắng trong học tập nhưng quậy thì vẫn còn quậy. Một buổi học, nó phát hiện ra khóm bông hồng nở hoa đỏ tươi ở ngoài vách trường. Nó quyết định leo rào qua hái cái bông đó. Hậu quả, nó bị bắt lên Văn phòng. Cộng hết tội tình bấy lâu nay của nó. Nó bị mời phụ huynh vào trường để trao đổi tình hình học tập của nó. Nó làm gì dám đem thư mời cho ông bà nó đi họp. Lỡ ông bà nó tức quá lên máu rồi sao. Còn ba mẹ nó, nếu phát hiện nó quậy như vậy thì chẳng phải nó bị cắt năm trăm ngàn tiền thưởng “ngoan” hàng tháng sao? Nó buồn bực ra ngồi trên chiếc xe cà rem của ông già mà nó hay gọi là “Sư phụ”. Nó nhờ Sư phụ giả làm ông ngoại nó đi họp dùm nhưng ông già không chịu. Nó năn nỉ ông, nó khóc trước mặt ông. Giang hồ mà khóc lóc trước một ông lão bán cà rem nghèo mạt này thì còn gì là danh dự. Ông thấy thằng nhỏ tội nghiệp quá. Ông liều mình đi họp cho nó. Họp xong ra, nó mua cho ông hết xe kem để đãi bạn. Nó ăn mừng thoát nạn. Nó đền đáp ông già nói chuyện hay y như thật… Ông già lắc đầu lấy từng cây kem một cách buồn bã và chậm chạp đưa cho nó.

Từ đó ngày nào nó cũng ghé xe kem của ông. Nó khoái ông già vui tính mà hiểu tâm lý nó vô cùng. Nó leo lên xe lắc chuông leng keng leng keng vang trời. Nó quậy ông hết chỗ nói. Nó kể ông nghe chuyện tình của nó. Nó nói ông biết những chuyện bực mình trong lớp và thậm chí cho ông biết trước lịch quậy của nó. Lần nào cũng vậy, ông già kể nó nghe những câu chuyện đời, chuyện ở trong tù, chuyện éo le ngang trái của những bậc đàn anh một thời lừng lẫy… Ông khuyên nó dằn cơn quậy xuống. Nó nghĩ ông già “hiền như ma sơ” này làm sao rành được chuyện đời quá như vậy? Nó không tin ông là người từng trải sương gió giang hồ nhưng nó thấy ông nói đúng lắm. Nó thấm từng câu từng chữ chứ không như những “bộ kinh sám hối” mà ba mẹ nó thường hay tụng đi tụng lại cho nó nghe hoài không biết chán. Nó ghét như thế và nó chả thèm nghe một chữ nào. Chính nó cũng không hiểu được tại sao thời gian gần đây nó không bày ra được trò quậy nào có hồn có vía cả. Toàn là nói miệng rồi thôi. Ông già phá đám nó. Ông kể nó nghe, ông khuyên nó… Nó thừa sức làm những gì nó thích. Ông lão cà rem làm sao cản nó được nhưng sao mỗi lần nghe ông nói, nó không muốn quậy chút nào. Nó phải học, học để không bán cà rem như ông già nhưng có lẽ quan trọng nhất bây giờ là nó phải học giỏi để… cưới Hương…

Một buổi chiều, nó tìm ông lão:
-         - Sư phụ! Sao nhỏ Hương không chịu con vậy Sư phụ!
Ông lão cười:
-          - Mày học dở mà còn quậy thầy chạy nữa. Ai đâu chịu mày.
  - Hổm rày có quậy hồi nào đâu. Kiểm tra môn nào cũng trên năm phẩy hết đó. Vậy còn đòi gì nữa ông già?
   - Đâu mày thử đạt loại Khá – Giỏi năm nay coi. Nếu mày được vậy, tao sẽ chỉ mày cách lấy lòng nhỏ Hương.
   - Sư phụ khi dễ tui đó hả?
Ông già biết nó nóng nhưng vẫn nói bình thường:
  - Thì mày làm được đi rồi hả nói. Dân anh chị nói thì phải làm cho bằng được. Mày mà làm được tao cho mày một xe kem và theo làm “cố vấn tình cảm” cho mày.
-         Ô kê Sư phụ. Sư phụ đợi đó mà xem.

Ba tháng nay nó đi học từ sáng tới tối, ôn bài bù đến nỗi quên cả việc quậy. Thi học kỳ hai vừa xong. Nó tính nhẩm điểm thử. Chỉ còn không phẩy hai mươi lăm nữa thôi thì nó đã đạt loại giỏi. Nó tức muốn ói máu nhưng nó đã quyết định rồi. Năm sau nhất định nó sẽ đạt loại giỏi cho bằng được mới thôi. Như vậy bây giờ “Nó đạt loại khá là cái chắc”– Nhỏ Hương nói thế! Nó muốn tới xe kem của ông lão để báo công. Đồng thời quậy ông lão già dám khi dễ nó mới được. Nhưng lỡ ông lão không tin rồi sao. Nói chuyện với ông già đó phải bằng chứng giấy trắng mực đen mới được. Nó nghĩ vậy nên qua thi nó chỉ ở nhà bày trò quậy mà thôi. Nhưng bỗng nó thấy kỳ kỳ. Lỡ nhỏ Hương thấy nó quậy như thế rồi sao? Nó cảm nhận được nó đã lớn hơn những trò quỷ quái của nó nhiều. Nó không thể làm như vậy. Bây giờ nó rất vui. Nhỏ Hương không còn cằn nhằn nó nữa (thế nào cũng ăn chắc chuyện này thôi). Sư phụ nó cũng phải bái phục nó và theo làm cố vấn cho nó mà. Nghĩ vậy nên nó không quậy nữa!

Buổi lễ tổng kết vừa xong, nó cầm tờ giấy khen đến góc phố mà ông lão hay dựng xe kem. Nó ngồi chờ mãi nhưng không thấy ông. Nó hỏi anh bán thuốc lá kế bên:
-         - Anh thấy ông lão bán cà rem thường ghé đây đâu hông?
-         - Ông già đó chết rồi?
Nó hoảng hốt:
-          - Sao? Sao ông chết vậy anh? Tại sao vậy?
-        - Bữa ông than nhức đầu, người ta đưa ổng vào bệnh viện rồi ông bị đột quỵ qua đời. Con cái ổng đưa ổng về chôn.
   - Trời ơi! Sao ông lão nói với em ông không có vợ con?
  - Sao không nhóc! Ông già đó hồi trước là dân anh chị ở Sài Gòn. Ở tù ra, về đây sống đó.
Nó thấy tim nó nghẹn lại. Một giọt nước mắt nóng hổi thật to rơi trên má nó. Nó ngước mặt lên trời:
-         Trời ơi!...

Hình như nó đau lắm, cái đau của nó không giống như cái đau vì ông già hứa mà chưa làm tròn cho nó. Cái đau đó giống như nó vừa mất đi một người thân. Người thân đó không phải là cha mẹ giàu có của nó. Không phải là thầy cô tri thức của nó. Người thân đó là ông già bán cà rem nghèo rớt mồng tơi mà nó hay gọi là Sư phụ. Sư phụ nó “hiền như ma sơ”- theo nó nghĩ nhưng là dân anh chị một thời…

Nó ra về, nó khóc suốt đêm đó. Nó kể cho cha mẹ nó nghe chuyện ông lão Sư phụ của nó. Nó nói chính ông lão bán cà rem đã dạy cho nó những bài học quý giá nhất của cuộc đời…

Lê Quang Trạng (An Giang)





Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét