GIÓ MANG ĐI CUỘC TÌNH KIÊN NHẪN
Buổi chiều buồn buồn, tiếng thở trôi trôi
Em hay mây tủi thân mùa khất gió
Tôi vẫn ở phố mưa chưa khởi hành
Màu hoa tôi yêu em
Đã tàn tháng năm mong ngóng
Trên cuộc tình kiên nhẫn bóng đêm
Tôi tập nghe bằng tai em
Tôi tập nhìn bằng mắt em
Bất lực trái tim im lìm sụp đổ
Không nỡ lạc lòng trách cứ nhau
Chỉ thương con đường ngày xưa gặp gỡ
Ai tắt bớt một lời ngợi ca môi hồng?
KHỞI HÀNH
Quên trăm câu thơ vẫn nguyên một nỗi buồn
Tôi nặng trĩu tôi trong thế giới im lìm
Người tìm lợi danh bất chấp thủ đoạn
Người chọn an phận ngoảnh mặt quay lưng
Tôi tìm gì
tôi chọn gì
chân trời chầm chậm
Không lẽ quay về nhà với mẹ
chiều xưa mưa muộn
Không lẽ đến chỗ hẹn với em
lận đận ân tình
Tôi sợ sự bình yên giả tạo
Tôi sợ sự bình yên sóng ngầm
Muốn nán lại mùa thu phấp phổng
Sao heo may ám ảnh cánh buồm
Nỗi xa khơi lênh đênh ngờ vực
Nỗi xa khơi lạnh buốt riêng mình
QUÊN MẤT GÓC KHUẤT RIÊNG TƯ
Có tiếng động rời rạc bài ca không hát
Cửa mở lên trời hay cửa đóng trong tim?
Bóng đêm làm ta sợ hãi, hay bóng ai bước nhoè ảo giác?
Gió như tình nhân đi đứng vội vàng
Lắm khi phải khua vật nào đó để nhớ lối về
Sống quẩn quanh ánh đèn
Nghe mất riêng mình ngọn lửa lãng quên!
Lê Thiếu Nhơn (TP. HCM)
* Trong tập thơ Bản tường trình giấc mơ đi vắng, NXB Thanh Niên - 2009

0 nhận xét:
Đăng nhận xét