TIỀN LÌ XÌ - Tạp bút Đào Văn Đạt




         Theo thông lệ hàng năm, cứ vào mồng một tết là cả nhóm bạn thân hẹn nhau gặp mặt đầu năm. Địa điểm đến đầu tiên là nhà tôi. Vợ chồng tôi cũng chuẩn bị tươm tất để đón bạn. Việc đầu tiên vợ tôi chuẩn bị là bỏ tiền vào các bao lì xì dán lại kỹ lưỡng vì theo vợ tôi, làm như vậy cho có vẻ trân trọng và cũng nhằm tạo cảm giác thích thú hơn cho trẻ nhỏ bởi màu của bao lì xì đỏ đỏ xanh xanh.
            Khi bạn bè đến nhà đầy đủ, kẻ đi xe hơi người đi xe máy đời mới và cũng có đứa thuê cả một xe tắc xi đến. Con cái thì đứa ẵm, đứa bồng, có đứa chạy nhảy được thì ùa vào nhà ríu rít, làm cho không khí đầu năm trong nhà tôi thật sôi động. Những lời chúc tốt đẹp cho nhau rôm rả. Đám đàn ông chúng tôi ồn ào bên dĩa mồi và vài thùng bia, ồn ào thật nhưng cũng rất đơn giản trong nội dung câu chuyện, không như mấy bà rù rì nhưng toàn những chuyện “nhức nhối”. Nào là chuyện giàu nghèo địa vị, nào là ông xã tôi làm đến chức này chức nọ. Tuy mấy bà không khoe nhưng nói với gương mặt hãnh diện  đến tức cười. Rồi đến chuyện chiếc vòng bà kia đang đeo có giá bao nhiêu, vân vân và vân vân, đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Khi đến tiếc mục lì xì cho nhau. Vợ tôi mang các bao lì xì được dán cẩn thận ra phát cho các con của bạn mỗi đứa một phong bì. Trong nhóm có Minh Lợi là khá nhất. Cậu ta lì xì cũng theo phong cách riêng là không cần bao lì xì mà cầm trên tay một xấp giấy bạc xanh phát cho mấy đứa nhỏ mỗi đứa một tấm. Mấy đứa trẻ nhận tiền cám ơn ríu rít. Cha mẹ nó thì xuýt xoa trầm trồ, có người còn chỉ vào cái bụng bầu của vợ tôi mà rằng “mau mau đi để còn kiếm chác chứ con”. Thấy vậy mấy đứa bạn khác của tôi cũng muốn chứng tỏ mình,  thế là tụi nó không cần bao lì xì và cứ cầm tiền phát từng đứa một những giấy bạc có mệnh giá lớn, dĩ nhiên các đứa trẻ biết xài tiền đều trố mắt ngưỡng mộ các bác các, các chú của nó. Khi nhận tiền xong mấy đứa nhỏ tản ra chơi riêng một góc và bắt đầu đem tiền ra đếm coi hôm nay mình được bao nhiêu. Đến khi mở phong bì của vợ tôi ra có đứa trề môi, đứa chu mũi, thậm chí có đứa chạy ù lại mẹ đưa tay che miệng nói khẽ với mẹ; “có 10.000 hà mẹ” rồi cười hí hí. Hành động của đứa bé đều lọt vào các cặp mắt của bạn bè tôi và dĩ nhiên vợ chồng tôi cũng nhìn thấy.

          Phong tục lì xì của người Việt chúng ta từ xưa đã mang một nét văn hoá trong các ngày tết. Nó còn mang ý nghĩa tinh thần là cho nhau lộc đầu năm.Thế mà những nét đẹp ấy ngày càng mai một thậm chí nó còn là cơ hội kinh doanh của một số người. Tôi viết bài này không vì có ý bênh vực cho vợ mình lì xì ít. Mà từ đâu trong tôi chợt nhớ quay quắt hồi nội còn sống cứ vào ngày đầu năm tôi lại được nội lì xì vài đồng bạc mới, số tiền ấy đến bây giờ tôi vẫn còn giữ kỹ và mỗi lần nhìn lại những đồng bạc ấy lòng tôi dâng lên nỗi nhớ chái bếp sau nhà nơi có má và bà nội bên nồi bán chưng ngun ngút khói…

Đào Văn Đạt (Bình Dương)
Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét