Nhà thơ Lê Phương Châu
CHIỀU SÀI GÒN THÁNG BA
chiều saigon ngồi cà phê đón gió
điểm hẹn âm thầm đốt bỏ xôn xao
nốt nhạc trầm lả lướt phiêu phiêu
ướm hơi ngạt loài sâu đo lá cỏ
hít thở - giọt cà phê - mắt mở
ngón tay êm, em vuốt tóc tuyệt vời
gió nhân tình say ngọt vành môi
lặng cơn lốc tơi bời rung xương khớp
chiều cuồng nhiệt nhánh cây lay rôm rả
chiều vỉa hè thả lỏng khúc tình thơ
chiều tháng ba ray rứt thẩn thờ
chiều đậm nét thực hư miền ẩn trú
những bàn chân ngập ngừng say nắng lạ
dấu hằn in vệt trắng nhỏ bay bay
nắng không ngại phơi trần trêu nón lá
nên bài thơ em nhuộm tím thở dài
trời hôm nay lung lay từng cơn khát
mồ hôi khô in rõ mặt sông buồn
giọt tình nào thẩm thấu dấu quỳnh tương
em đảo mắt nhìn bầu trời xanh vời vợi.
18.3.2014
TRẦM TỊCH
Nắn nót từng chữ viết - bên ta
Ai ban giọt đắng phủ thiên hà
Hoài cảm âm trầm vô sở trú
Bình thân - hơi vào - hơi ra
Thâm giao vạn nẻo một con đường
Cười vui sương toả lối tùng dương
Khách trọ cầm bằng câu ngạn ngữ
Vang vang so dây tròn cung thương
Trầm tịch khua môi - không mở lời
Bịt tai - che mắt - dạo sông côi
Ngọc trong chéo áo theo cùng tử
Tung tăng heo may ta rong chơi
Ta ôm chắc nịch vần thơ say
Uống nõn mây xanh - uống ngất ngây
Hớp ánh nguyệt vờn - hôn đá thở
Trôi xa - trôi xa - trong tầm tay!!!
3.4.2014
Lê Phương Châu
Đăng ký:
Đăng Nhận xét
(
Atom
)
"chiều đậm nét thực hư miền ẩn trú". Câu này quá hay, đã nói lên tất cả!
Trả lờiXóa