Không còn thấy chuyến đò ngang
Không còn nghe tiếng rao hàng đêm khuya
Không còn uống nước sông quê
Không còn ăn được quán chè đầu thôn
Không còn hương ngọc lan thơm
Không còn mót củi dưới vòm tre xanh
Không còn ngắm ánh trăng thanh
Không còn chơi dưới mái đình ngày xưa
Không còn tiếng hát ầu ơ
không còn nghe tiếng gà trưa mỗi ngày
Không còn tiếng vịt gọi bầy
Không còn nghe tiếng vung chày đêm khuya
Không còn tát nước đầu đìa
Không còn giặt áo bên kia giếng làng
.........
Từ khi phố thị thênh thang
Không còn nhiều thứ cưu mang suốt đời
Mau về tìm lại người ơi!
May ra còn một góc trời bỏ quên
N.T.H (Huế)
Không còn nghe tiếng rao hàng đêm khuya
Không còn uống nước sông quê
Không còn ăn được quán chè đầu thôn
Không còn hương ngọc lan thơm
Không còn mót củi dưới vòm tre xanh
Không còn ngắm ánh trăng thanh
Không còn chơi dưới mái đình ngày xưa
Không còn tiếng hát ầu ơ
không còn nghe tiếng gà trưa mỗi ngày
Không còn tiếng vịt gọi bầy
Không còn nghe tiếng vung chày đêm khuya
Không còn tát nước đầu đìa
Không còn giặt áo bên kia giếng làng
.........
Từ khi phố thị thênh thang
Không còn nhiều thứ cưu mang suốt đời
Mau về tìm lại người ơi!
May ra còn một góc trời bỏ quên
N.T.H (Huế)

Bài thơ giàu cảm xúc lắm tác giả ạ. Đôi khi NTM cũng trăn trở về những điều Không còn nhưng chưa bao giờ viết được hay như thế. Cảm ơn rất nhiều.
Trả lờiXóa"từ khi phố thị thênh thang. không còn nhiều thứ cưu mang suốt đời". Đúng là cảnh cũ người xưa luống ngậm ngùi.
Trả lờiXóaCảm ơn anh, chị đã khích lệ
Trả lờiXóa