MÀU CÔ TỊCH - Thơ Viễn Trình



Một chiều em không còn hát đồng dao trên đồi


Anh cắn trái cô đơn


Vỡ ra màu cô tịch


Trái đất và vầng trăng vốn không cần hiềm khích


Chẳng lạ gì khi cắt nghĩa yêu thương


Em ơi, đừng giải thích về điều ấy nữa


Tầm thường nào cũng có những thanh cao!



Mặt trăng vẫn quay trong tầm mắt anh nhìn


Lần tầm mắt em để hứa


Trái đất hứa gì khi anh hết bơ vơ?!

Thiên nhiên dạy anh làm thơ 


Và dạy em biết hát


Em hát đồng dao ngân nga bên kia đồi có trăm loài cây khát sống


Muôn cánh chim có chung trời lồng lộng


Mình có trăm năm vừa đủ để đi, về


Mình ăn bám thiên nhiên từng hơi thở


Và trả thiên nhiên bằng năm tháng hững hờ…


Một chiều em không còn hát đồng dao trên đồi


Anh cắn trái cô đơn


Vỡ ra màu cô tịch


Tay nghìn trùng ma sát hư hao.



V.T (Bình Định)
Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét