NGƯỜI QUÊN CẢ NẮNG MƯA - Thơ Ngưng Thu



Mẹ về trên quang gánh

vai nặng oằn câu chuyện mưu sinh

chiều chậm trôi

con đường sỏi gập gềnh

đau gót chân xưa.

Con bước ra đời

khờ như bông lúa nõn trước mùa

sân vườn lặng im gốc mai già rụng lá

cất vào khuya sự âm thầm cơn gió trở

đau mềm vạt lưng cha

chịu đựng.

Con thắp vần thơ cháy bùng lên đêm nhớ

sách vở thơm thơm mùi mẹ từ muôn thuở

điệu đàn ấm hơi cha

ước vọng và niềm tin nuôi ý chí xa nhà

con về cõng ước mơ bay.

Tia nắng chiều loang

thương ráng đỏ cuối ngày

thương vạt ruộng khô

thương những luống cày

mẹ cha một đời quên nắng mưa đi...



N.T (Bình Thuận)
Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét