NGƯỜI XUỐNG TÓC MÙA KIẾT HẠ - Thơ Nguyên Cẩn



Người xuống tóc gởi buồn xưa cho lá

Đợi sang thu sầu rụng đến tàn đông

Xuân sẽ về khi người đã sang sông

Không bờ bến nhưng người qua, rất lạ

Những sợi tóc còn xanh hay đã bạc

Máu chảy ngầm từ buổi mọc sơ nguyên

Khi lìa thân trang trọng một lời nguyền

Tâm vô nhiễm ta ngồi trong pháp lạc

Thôi tóc gió từ nay xin giã biệt

Thổi lên trời triền phược với tân toan

Chôn đất sâu oán hận với điêu tàn

Đường mây rộng bây giờ bay mải miết

Người xuống tóc xin một lần vén tóc

Khỏa thân gầy tắm gội giữa dòng sông

Bụi bao ngày tan biến tựa hư không

Lòng thanh thản ngỡ chưa từng biết khóc

Tóc như cỏ trong vườn mai cứ mọc

Nhưng muộn phiền thành lá rụng sân sau

Nghe trăm năm đi lại buổi thơ đầu

Người xuống tóc thửơ người chưa có tóc

Nên chẳng có gì để mà trăn trở

Chân trời nào ngăn được gót mây qua?



N.C (TP. HCM)
Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét