Chiều đành hanh
Gió xanh xao
Có con nắng quái ngã nhào vào hiên
Lá vàng tan chảy bên thềm
Ta ngồi lật ngược bóng mềm thời gian
Nỗi niềm trời đất cưu mang
Hồn nhiên!
Nào biết nỗi hàn trong mưa?
Vòng tay ấm áp mẹ xưa
Là nơi trú ẩn gió mưa cuộc đời!
Mây trời xin hãy ngừng trôi
Lấp cơn nắng quái
Ru tôi về nguồn!
Cám ơn trời để chiều buông
Ráng hồng ướp chín nỗi buồn bâng quơ…
28/5/2012
L.T (An Giang)
L.T (An Giang)

Chào Lâm Trúc
Trả lờiXóa"Chiều đành hanh
Gió xanh xao" Dùng chữ lạ lắm, sao mà tài hoa thế LT...
Rồi thì "Lá vàng tan chảy bên thềm
Ta ngồi lật ngược bóng mềm thời gian" Mấy chữ "tan chảy", "lật ngược" dùng đơn điệu thì thấy bình thường, nhưng LT đưa vào trong hai câu này sao mà nhuần nhuyễn đắt, lạ...Đúng là ngôn ngữ có thần. Bài thơ hay quá; chúc LT khỏe, trẻ, đẹp và sáng tác nhiều, hay nhé...
Dạ! Cảm ơn anh Trường Thắng đã quá lời! Em nghĩ sao viết vậy thôi.
XóaThơ của anh cũng rất xúc cảm đó mà!
Chúc anh vui. Trân trọng.