ĐÀ LẠT SƯƠNG, GIÊNG HAI – Thơ Lê Văn Hiếu


ĐÀ LẠT SƯƠNG
 
Đến như núi cũng phơi trần cái đẹp 
Nữa là em cứ nà nõn phô bày 
Chơi Đà Lạt ngỡ da mình rét cắt 
Nào ai ngờ ấm ngọt lại không hay. 

Em phô phang như cợt đùa áo gió 
Anh trống không bày biện với sương mù 
Núi ngàn năm cứ nhú lên ngực trẻ 
Nói lời tình giăng áo mỏng màn mây. 

Sao thao thiết-sao mê cuồng đắm đuối 
Đà Lạt – em-anh - núi với sương mù 
Đà Lạt say mỏng mọng đầy quyến rũ 
Đã quay về 
Muốn trở lại. 
Phiêu du… 



GIÊNG HAI 
 
Ta ngờ còn có giêng hai 
Ngày xuân còn có chuỗi dài mùa xuân. 
Rồi mai rồi mốt không chừng 
Trầu cau bỏ ngỏ, xin đừng quên ta. 
Hay là,cùng với…hay là 
Ta yêu đến chết, đến già rồi thôi. 
Thơ ta tìm một chỗ ngồi 
Ngợi em cho cả đất trời ngợi em. 
Mai sau thương nhớ đi tìm 
Chúng mình còn một cánh chim giữa trời. 

 L.V.H

***
Bài cùng tác giả Lê Văn Hiếu

Nhớ rượu Bàu đá ở quê

Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét