Ghềnh đá Trung Lương
Một vòng cung thoai thoải
Bãi Nhỏ nhô đầu chọc biển khơi
Xanh rì mặt thảm trời
lằn trắng ngang lớp lớp cuộn vào
vỗ về tung bóng bóng trắng
Vệt sáng chiều dài
bóng núi xám phủ rộng mảng ghềnh
dịu miên man
Ngày ấy đôi ta
Nhảy qua từng bậc đá
Bọt trắng hòa tung vũ điệu sóng đời
Nụ cười hồn nhiên em tôi lúc ấy
Sóng dịu dàng ôm phiến đá ngây ngô
Lững lờ bọt sóng trôi…
lọt vào bàn chân
ấm mãi tình tôi...
Một vòng cung thoai thoải
Bãi Nhỏ nhô đầu chọc biển khơi
Xanh rì mặt thảm trời
lằn trắng ngang lớp lớp cuộn vào
vỗ về tung bóng bóng trắng
Vệt sáng chiều dài
bóng núi xám phủ rộng mảng ghềnh
dịu miên man
Ngày ấy đôi ta
Nhảy qua từng bậc đá
Bọt trắng hòa tung vũ điệu sóng đời
Nụ cười hồn nhiên em tôi lúc ấy
Sóng dịu dàng ôm phiến đá ngây ngô
Lững lờ bọt sóng trôi…
lọt vào bàn chân
ấm mãi tình tôi...
0 nhận xét:
Đăng nhận xét