Họ hàng nói chị hiền, bạn nói chị thùy mị. Chị nói chị rất thất thường, lúc động lúc tĩnh. Một cụ bà ở gần trường học nói tin là lúc động nhất chị cũng rất lành. Hình như chị thấy đúng là lúc động nhất chị rất lành. Đó là lúc chị thả cho mình tự do, thả khỉ đi rong. Mà lúc hồn nhiên thì có ai ác bao giờ. Lúc tĩnh, lúc nhìn rõ mặt sự việc, nhiều khi chị lại thấy mình thật sự quá hung dữ. Chẳng hạn như lúc đứng dạy học trò.
Học trò bây giờ rất nhạy bén, nhận ra dễ dàng gót chân Asin của thầy cô là đã được lập trình không được nổi nóng. Nên chúng giỡn không hồn nhiên chút nào. Và thương tật, bạo lực tràn vô lớp. Chị đã hét rung rinh lớp học vì cái ý nghĩ đó của chúng. Dù lúc đó chị rất tĩnh. Chị muốn cho chúng biết là thầy cô giáo cũng phải được quyền biểu lộ cảm xúc. Khi chúng sai, khi chúng đúng, cảm xúc không thể giống nhau.
Chị cũng từng là học trò, cũng từng nhận được những nhát roi phạt của thầy cô. Không có nhát roi nào làm chị buồn, tổn thương bằng những kiểu dạy đầy sự đối phó của thầy cô. Thầy cô lên lớp hiền lành như một người thợ. Sợ đụng chạm, sự bị kiểm điểm, sợ bị vi phạm đạo đức nhà giáo theo quy định mới. Em ngoan hay lười đều đối đãi ngang nhau. Em chăm chỉ cố gắng hay lêu lõng mê chơi đều được nâng niu như những cái trứng mới lọt lòng. Cái phản ứng đó của thầy cô, cái bình đẳng đó của thầy cô là thật hay giả.
Chị từng bị đòn roi từ thầy cô và cha mẹ. Không nhát roi nào làm chị đau lòng bằng những tiết dạy thầy cô chạy theo giáo án, chạy theo chương trình để em lẹt đẹt chạy theo. Chị đã một thời chạy theo những tiết dạy rất an phận của thầy cô, những tiết dạy dùng toàn những thuật ngữ chuyên môn mà một học trò quê như chị quá đỗi ngỡ ngàng. Trong khi chỉ cần thầy nói một cách nôm na, trò có thể vào bài học dễ dàng. Nhưng thầy không thể nôm na vì thầy là những người học cao hiểu rộng, chuẩn mực, khoa học và bài bản. Dù lúc dạy thêm thầy có thể gạt bỏ những điều đó một cách dễ dàng.
Chỉ có cô giáo dạy văn cuối cấp không phải dạy thêm. Chị đã rất thương cô, chị yêu văn cũng từ cô. Cô không một lời trách mắng học trò. Trong mắt cô học trò đứa nào cũng đáng mến đáng yêu. Cô dạy bằng một tình yêu văn chương trong trẻo hiền lành mà mộc mạc. Chị cảm nhận được tài hoa đứng lớp của cô không phải bằng những lời lẽ mượt mà. Mà bằng cảm xúc rất chân tình từ đôi mắt cô. Bản tính cô hiền lành mà. Nhưng không vì thế mà chị lại thương chỉ một mình cô.
Người thầy chị nhớ nhất là người thầy thường hay trách hờn chị khi chị hỗn ẩu lưu manh( hồi đó chị lưu manh thật). Người cô chị ghi mãi trong lòng là người cô đã cầm thước khẽ vào tay chị khi chị không thuộc quy tắc tìm x trong một bài toán có ẩn số. Những lời phiền trách đó, phạt vạ đó không làm chị bị tổn thương. Vì chị biết cô muốn chị nên người. Vì chị biết cô thương chị.
Thầy cô giáo là những người rất người chớ không phải là những cái máy chỉ được lập trình mấy kiểu hiền, cười, nhẹ nhàng, dịu dàng, ngọt ngào, ấm áp. Đó là kiểu lừa bịp học trò vì thực ra có mấy thầy cô đủ kiên nhẫn hiền lành nhìn trò mình táo tợn. Và kiểu đó đã tạo một thuộc tính nữa của thầy cô giáo, không ai muốn lập trình nhưng nó vẫn hiển nhiên tồn tại. Đó là … BẤT LỰC. Bất lực đã làm cho người thầy mất tự chủ… Bạo lực càng dữ hơn khi người ta đã kỳ công dẹp bỏ. Không có nhát roi nào của thầy rót lên da thịt học sinh bạo tàn bằng nhát roi bất lực. Học trò cảm nhận rất rõ những nhát roi ấy. Chúng có cảm tưởng mình đang chịu những đòn thù. Chúng đã không ngại ngần tìm cách trả đũa bằng nhiều hình thức. Nếu đơn thuần dùng biện pháp dỗ ngọt để giữ học sinh ở lại trường, thì những kiểu phạt vạ mất bình tĩnh này lại chính là kẻ trung gian đẩy học sinh rời trường không hẹn ngày trở lại.
Chị luôn tự hỏi mình nên thương học sinh bằng cách cho roi cho vọt hay cho ngọt cho bùi. Tại sao phải đóng khung một hình thức dạy học, duy ngọt bùi hay duy roi vọt. Trong khi học sinh trăm thứ học sinh, mỗi em một tính cách, một hoàn cảnh, hoàn toàn khác nhau, hoàn toàn cần những lối giáo dục riêng biệt. Chị cứ yêu thương học sinh bằng cách chị thấy cần. Chị muốn tự chủ ngay từ đầu năm học, từ đầu tiết dạy, để giữa năm, cuối tiết chị không phải uất ức rót vào học sinh những nhát roi bất lực.
Chị giữ nguyên tất cả những gì rất con người khi bước lên lớp. Nên chị không hiền chút nào.
V.D.T
0 nhận xét:
Đăng nhận xét